How much do you love someone?

I believe that all of us are loving someone or at least already loved one
Have you ever think about how much you spend to love someone?
As a digital marketer and I worship everything related to data and number. I always quantize whatever I do.
Unlike everything, I never plan for loving and quantizing anything about that. Today is 3th day of the year of the rat (2020 western calendar). I wonder how much I love her. I do not really quantize my love but here are somethings that I want to share about my “How much”
First of all, to love someone, It definitely unable to measure, only one thing can measure is how they can feel our love. Sometimes, many things that we did they might not think those ones are important.
In my mind, I always think of her and always ask myself how about her. Is she good? Is she happy? How about her works?… When we were talking I always sent her messages to ask those questions? Early morning or even very late at night? I am a healthy person I often sleep very early. However, If I did not know about her, I could not sleep until I knew she was good at home. During that time, I always did that except sometimes I felt It made her annoyed.
Because of a sensitive boy, since I had to decide to leave her. I have been crying every single day, It has been a long time and I suppose that will happen for much time in the future cuz I still love her so much.
In our love, miss our loved one is the foremost part. I already supposed that after leaving her, I would never message her again. Yeah, so badly, I think that each time I breathe is each time I miss her. Dozens of times right?. Fuckkkkk
I am so bad, I am not able to continuously write….

An unfinished story

Before reading this article, please spend few minutes to think about this question? What is the most regrettable plan in your life?
I have the plan, more accurately, It is an uncompleted story that had initiated by me for our (sadly or only my) love. Since she had said that we would never have any result, I felt so sad, It was really the most painful feeling. At a night we had a dating at a coffee shop, after failing when I said I loved her on the most attractive Island in Vietnam. I decided that I would go away her forever. Before doing that, I really wanted to do any meaningful things to her. I told her that “Please, give me a chance to be with you, only 99 days and then I will go away and never meet you again”. She did not say anything about that. I carried out that plan, every early morning, every very late at night, I used to send my best hope to her via messages. I totally wanted to take care of her, I always worried when she came to late at night or abandoning the breakfast. Yeah, until now, Whatever I have seen, I have known… I always think about her first or associating with her.
One day, when I came into Ca Chep Book store, I saw the book “500 Ngay Yeu – 500 loving days”, I thought that I would write a series of stories about “99-day loving”. In that plan, on the last day, I would say loving her at the most historical place in the most popular City in Vietnam. That place is combined between traditional and modern culture. It is one of the beautiful and romantic in Vietnam. I imagined that I would give flowers and said I loved her. Unfortunately, She was very annoyed about my plan, I felt that she was never happy with whatever I did… I do not know, when I am writing about that story and think about her feeling, I feel very painful in my heart (I swear, everything I write is true…), I feel very hard to breathe. Eventually, my plan only completed about half of the time, that night is also the last night I met her. And I never have another chance to say that I love her directly…Never..never…

I miss you, miss you so much….

— Ha Noi, a cold day—

Losses and gains in 2019 – heading new things in 2020

It is time to look back and heading to the new year

The 2019 year is one of the forgettable years.
What were the losses?
If someone asks me about my 2019, I really want to say “F…”. I failed most of my plans for the year.

  • This year, I have spent whole my tears for my secret girl who has taken not only my tears but also has been brought vast sadness to me, who I have written lots of things as well as I spent all my thoughts on her. If you are curious about her, please read more other posts on my blog. I know, It was not her failure. Only one thing is wrong that I love her even love her sooo much. I am pretty sure that I will still spend my 2020 and more to love her 🙁
  • In this year, I spent nearly all my money to travel
  • In this year, I spent the full half of the year to learn English
  • This year, I spent most of my time for myself to meditate and exercise.

What were the gains

  • Pursuing my love even I knew that would not have any results I still lost her but I already did my best.
  • The year that I had the highest number of times in terms of traveling.
  • The year I have improved my most weakness that was my English.
  • The year that I did a little meaningfulness for my family
  • The year that I did a bit of support to my friends.
  • The year that I finished over 1000 kilometers in running

What will things wait for me in 2020

On one day last month, I incidentally realized that I have been too old. Taking a look around my friends, They have many achievements like small families, their own companies or other worth properties…
For many years, I often create a spectacular plan for the next year at the end of the former year. However, In 2020 I promise to myself only several plans:

  • Keeping exercise regularly.’
  • Smile more and cry less.
  • Center everything on my career.
  • Spending my time for my family as much as possible.
    …Her

2020 – I am looking forward to you

Cambodia – My first solo traveling abroad

It was not unlike other unplanned trips in 2019, exploring Cambodia was a journey that I had planned and prepared many things before. My initial plan had been invited a couple of my friends to go together. However, after a great number of things, They were not in. It was not matter to me, because If I had had tour mates , It would have been fine. But It is not a big problem if I go alone, not only that trip but also other trips.

What do we prepare to to in Cambodia

It was clearly that I would travel alone by myself, the first thing I prepared prior to coming back Sai Gon after Tet 2019 Lunar new year Holiday that I brought my passport. Because of a nation of Association of Southeast Asia Nations the Vietnamese passport can be approved to go into Cambodia up to 30 day without Visa. It is extremely convenient, right? Yes the first thing I mention is the passport. The second thing, that is money or cash. In Cambodia, they use both USD and Riel (Cambodian currency), you should carry at least one type of these currencies. However, from my experience I think The USD is more appropriate. The third thing, That is a sim 4G or 3G, It is very easy to buy in big cities such as Pnom Penh or Siem riel, you might buy and receiving support from sellers, there are numerous telecom stores. Last but not least, answering the question how to go to Cambodia. You can go by both Airplane or by car. At that time, Because I lived in Ho Chi Minh, therefore I chose to go by a bus from Pham Ngu Lao street (Only around 300K for one way ticket). When you go by bus, they car owner will help you receive approval from border gate.

Two days in Phnom penh

After 6 hours from Ho Chi Minh City, eventually, I was in Phnom Penh, the capital of Cambodia. I felt It is similar to some cities in Vietnam, honestly, that City is so small or at least It is not big as I thought.  Soon after arriving to Phnom Penh, I immediately booked the Grab to arrive my Hostel. Because of going alone, I often choose to stay at hostels or Dorm because of both It is very cheap and I can talk more with local people or other backpackers. Cambodians do not speak English well, I said that because when I arrived my hostel I attempted to communicate with a receptionist but he did not understand what I was trying to say til the hostel owner came. However, my accommodation was quite beautiful.

What can we eat when we stay in Phnom Penh,

As I said, Because Phnom Penh is similar many Vietnamese cities, particularly, southern cities in Vietnam. I feel very familiar to Ho Chi Minh (However, It is smaller than Ho Chi Minh). I tried to taste some local foods as well as local drink. Two days in Phnom Penh, fried chicken rice was my best choice besides other native foods.

If you ask me, where you can explore in Phnom Penh, here are several advices from me

The Royal Palace of Cambodia.

The first place in this city, I was keen on exploring that was Royal Palace. My hostel was very near that, I walked only about several hundreds that was the Palace. Because of enthusiasm, I came to there very early before opening time and I decided to wander around that site to see the daily life. From outside, seeing people and the scenery, I felt so peaceful. I liked the feeling that see the doves on the grass-yard and enjoying the activities of the local people.

If I remember correctly 8h30 am is the opening time, after Buying a ticket I started to discovery the Palace. My first impression about it that It is like a big Pagoda in Vietnam. Currently, I do not remember all detail, but that time I was very happy because I joined two tourist groups to know more about each place in that site the first one was a Vietnamese group and the second one was the Korean group. From the ancient time, the ancestors of the Cambodia was the great khmer empire that was reason the Royal Palace has many famed structures of Khmer ethnic like a great number of architectures in southern Vietnam.

I am a historic person who is very keen on everything about history. So that, Discovering the Cambodia’s current Palace is very interesting to me. I have learnt numerous things by visiting that site.

The Palace is still where the King and royal family live, there are some restricted areas you do not allow to enter in that sites because of the privacy, but from my point, if you visit Cambodian capital you should visit “their heart”

National Museum of Cambodia.

The second place I sightsaw that was the National Museum of Cambodia. It was funny thing, because after finishing a tour around the Royal Place, I randomly picked a nearby place to visit. And the answer from my phone was that site. To be honest, I have not remember anything about that except I had buy an expensive ticket compare to the value I got from that site lol.

See the sunset on the bank of Mekong River

When I lived in Ha Noi or Ho Chi Minh, I always have a corner for me I called them were “Khoang Lang” (a place in a story I read for a long time ago, Its name “Vo oi anh biet loi Roi”. I think I had figured out that place in Cambodia. I want to mention the bank along the Mekong river that locates in front of the Royal Palace. It is really quite and peaceful with the daily activities from natives. I like the moment that I saw the dusk from that position. That time, I just hoped I can be with my love to see together (It made me miss her so much and totally hurt me as well….).

I ended my time in Phnom Penh by buying ticket to Siem Reap and took a long sleep.

The next story about Siem Reap….

Siem riep – Must Visit place in Cambodia.

From the Phnom Penh, I bough a car ticket to Siem Reap. My bus ran slowly through a lot of provinces of Cambodia. On my bus, I slept and seeing too outside. Although, It was not unusual compare to Vietnam It still brought me an enjoying time to watch while I wore my earphone to listen my favorite playlist.

After, long hours I realized that I still had not ticket for returning Ho Chi Minh. I had to face with both problems that were trying to buy ticket as soon as possible to come back Sai Gon on time for working and looking my hostel. I remember that I went most of car headquarters and branch in Siem Riep to figure out the ticket return directly to Sai Gon. Unfortunately, many receptionists of the car companies can’t speak English, so It was a tough time, eventually, I decided to give up and trying to buy a ticket back to Phnom Penh.

Currently, It did not remember much information about the downtown of Siem riel but my feeling that It is similar to Hoi An ancient town in Vietnam. Because my hostel in the central of the city, It is very easy to explore several famous places in that City.

Here are some my advices from me for you when you are in Siem Riep:

First thing to do that is discover the Pub Street, Night Market and some places near those ones. At my first night in Siem Riep, I wanderlust around the city and tried to taste some street foods, It’s so good I feel that their foods are mixed between Sai Gon’s Foods and Bangkok’s Foods. After an exhausted day, trying to eat the local foods and watching every people made me feel better. Because of the foreign area, It looks like the Bui Vien In HCM, Ta Hien in Ha Noi or Khao San in BangKoK. At that night, I thought I will have to comeback the Siem Riep together with my lover. If I come back to Cambodia, My fist destination is Siem Riep.

On the next day, I started to discover the Angkor. When I was a child, I read and watched a ton of information about that mysterious place because of that reason, I was really enthusiastic to did that. In my journey, I hired a local who has a Tuk Tuckering ( One of the most popular vehicles in Cambodia) to carry me all day. I did not remember the exact price, If I am correct, It was about $10 or $20. Fortunately, my driver is a Vietnamese, He has lived in Siem Riep for about 20 years. He is so nice. After my trip, I tipped for him $10 and my tour mate (I will tell about her later) tipped for him about $10.

Here I went, My first action that had to buy the ticket. They have three kinds of tickets that are 1 day, three days and seven days. Because It has many places with the long distances If you have more time and want to slowly discovery you can choose the long days packages.

I bought the 1 day package for about $37 (It is so expensive). However, the one thing made me happy that the ticket printed my photo lol.

to be continued….

To conclude

The reason that I never watch the “Mat Biec” film

These days, in the freezing weather in Ha Noi. I read a dozen of news about Mat Biec, It has been fortunate to me that I do not use the social network because I know many my friends will update that film every single hour. In my life story “Mat Biec” is always sad from the Nguyen Nhat Anh’s story to my love.

I already read the Mat Biec long time ago, while I am writing this article, incidentally, my nephew turned on the song “Co Chang Trai Viet Len Cay” in my phone through my bluetooth speaker. Back to my story, after reading that book, I talked to her about that story about Ngan, Ha Lan, Tra Long. That time, I still had opportunities to meet her. One day, She said tome, “Could you go to *** to hang out with her”, I was so happy. She said our dating time about 8h00 PM at a The Coffee House. Actually, I came to that place from 7h00 or 7h30 PM and brought tow books “Mat Biec” and another book that I could not remember right now. Yeah, It was a great night to me, every time that I met her I always feel happy.

I was being on the bus and taking photo by myself for cried moment when I said to her that I would miss her so much

After that day, She did not time to read until a day, when I decided to travel alone to Phan Rang. On the time, when I prepared to set off, I messaged to her that I missed her so much then She said “what is the answers from the others”, initially, I did not understand her question, shortly, I was extremely sad because she explained to me about her question. She thought that I had other loves, I said to her I wanted to go bed and I cried… Until the next morning, I could control my emotions to sent some messages to her. And then, when I was on the bus to come back Ho Chi Minh. I messaged to her again that I missed her. She said she completely reading the Mat Biec Story then I and Her chatted more about that story. She said she was annoyed about Ngan and she also called me “Ngan Minh” (The original term she called me). One moment later, I thought and said to her that “When I watch that movie, I will miss her so much” then I cried again and did not talk to her anymore.

I have been still scared when I suddenly heard the OST of Mat Biec or reading whatever about that film. So, I will definitely never watch that film… unless I have an opportunity to watch together with her

Climbing The Ba Den Mountain.

Prior to reading this post as well as my story in Ba Den, So I definitely advise you that, If you have a chance to you to Ba Den Mountain, You have to do that.

Where is the Ba Den and Why I chose that to come?

I started my second trip in 2019 by climbing the highest mountain in southern Vietnam, It is located in Tay Ninh Province, especially, It is really well-known to hikers and trekkers or students in Ho Chi Minh.

Before 2019, I did know anything about Ba Den or even Tay Ninh province. In a my alone trip to Tan Lap Float village in Long An province, I heard 2 my girls who I made friends at that trip, they told me about their plan to climb Ba Den. Soon after that, when I had come back SG I researched more about that place and realized It is one of the most popular for camping or climbing in a short time. It is also one of the highest mountains in the Southern, If you can approach the top of the mountain, It is really the best award for you to view around. When I was there, I also saw many friend groups climbing to the crest for camping.

View from the middle of the mountain

At that time, I was very sad because of a person who I have missed so much. After shaving my hair, I randomly picked somewhere to bury my sadness. Yes, Ba Den was a choice for that time.

It was a tough time to reach the Top

Unfortunately, I decided to go to that place in the hottest month, It was about the middle of April. A great number of words of mouth that climbing the Ba Den mountain is extremely dangerous because of the difficult trails. I have to admit that they are correct, It was very horrible to me beside the obstacle when I tried to move step by step in at a snail’s pace in the deserted atmosphere as well as the boiling hot weather. Not over yet, Because I came to Ba Den in the late afternoon, that made me very worried when I climbed, the fearing that I could reach to the top at very late or when I went down I could not take the bus to back to Sai Gon. Many times, I had the intention that giving up and went back. However, after all, I also was the top, I compensated myself by a short nap and enjoyed the peaceful scene.

The consequence of that strictly climbing was I drunk enormous water when I was climbing and my sweating soaked everything I brought. More badly, One week after that, entire my body was painful. It was very incredible after that time I felt better in terms of health.

So, I thought that trip made me stronger although I could not bury what I wanted lol. I think I will go to Ba Den again. It was a really exciting experience.

————————Ba Den Mountain 15/04/2019———————————————–

2019 Travel – The First Trip – Riding motorbike from Ho Chi Minh City to Vung Tau City

2019 is one of the years that I imprinted to a great number of new destinations, It also marked this year through the experiences that I backpacked alone many times even traveling abroad by oneself. Dozens of experiences have been gained and they are absolutely precious that might go along with me to the end of my life because of the stories behind each ones. I love writing, to remembers these memories, I think I have to write something. It is time for me to review those ones.
My initial decision that was writing entire my 2019 travels in only one post, While I was writing I realized lots of things to do. So I have decided to separate each journey.

Let’s Start With Vung Tau

The opening travel of year: Riding motorbike from Ho Chi Minh City to Vung Tau City.The first place I came in this year was Vung Tau City. When I still lived in Ha Noi, I heard, watched and read many things about Vung Tau. I really wanted to travel to Vung Tau. But when I started to live in HCM city, I realized that numerous people in SG are not enthusiastic when they come to Vung Tau. The cause is very funny that Vung Tau is the nearest relaxing place from Sai Gon everyone can go, in the mind of many Saigonese Vung Tau, It is a part of the student life.
With me Vung Tau is still interested, It was my first traveling in 2019 and also my first motorbike trip from the time I came to Sai Gon.

How did I go to that City?
So, As I mentioned, I drove my motorbike from HCM city. That was the first time I went through the popular ferry, It was Cat Lai Ferry Station. Only over 2 hours, I arrived in Vung Tau. It also was so convenient for me with my motorcycle because I could easily move around City in my familiar “horse”.
Another thing about the road, Compare to the north roads, I think that the way from HCM city to Vung Tau city is really good. If you do not want to ride the motorbike, you also choose other transportation like cars or fast boats in Sai Gon River.
Where should you visit to sightsee?
Let me tell you some famous places. You can find many attractive places on Bai Truoc and Bai Tau. I highly recommend you should explore it both in the early morning and late at night.

The View from Pigge Hill

You might find other spectacular sites like Mui Nghinh Phong or Doi Hai Dang. From my point of view, I really love the Piggie Hill, I brought my speaker and a beer bottle on there and sitting down then turned on my favorite list in Spotify after and then drunk beer. It was one of the most chill seconds in my life.

What dishes can we eat in Vung Tau?
The cuisine is always a foremost part in all my explores. But poor for me when I came to Vung Tau because of traveling alone, so I only was able to taste some food. I did not have more chances to taste the food for a large number of people like Lau Mam and so on. Instead of that, I tried to eat some local foods like Bun Mam and Hu Tieu Muc. Until the next time, I hope I could come back to Vung Tau with my love to discover more dishes.

To sum up, I am happy with that trip. I will come back that beautiful city to continue writing this post

It Has Been Being A Long Time

I have thought about her every single day. It is a hurtful feeling, many times I wish I could be beaten by something to be able to forget her. However, I am afraid that after hitting If I have an opportunity to meet her, I still love her.
Every night and every day, I must struggle with a desire that is sending a message to her to say “I miss you extremely much” like this moment when I am writing these sentences. When we still talked it was only one time she actively sent a message to me. With me, It was the happiest seconds in our “relationship” even the content of that message was only an announcement about her phone had been broken down.
My friend told me that “you are a sensitive boy”. Yes, I completely agree with that view. I have cried when I have been thinking about her and my love numerous times. I suppose I only stay in HCM for a short time but I always fear that I will meet her if it happens, I am very worried that I am not able to control my emotion, I can not hold my tears. It makes me avoid everywhere I think I might encounter her…But I extremely want to see her and saying that I love her.
Em anh yêu em <3 <3.

Some memorable stories.

I believe that I am a thoughtful and romantic man. Especially, in my love.
Her, yes her again….
On our first dating day, I tried to find out what she hates and what she loves to list some places where we could met the first time.
I remember she dislikes noisy places and does not use sugary drinks. After many efforts, I chose several beautiful coffee shops and I sent her. And then she picked one of them, I carefully went there before Meeting her to check everything to ensure that It would make her happy.
Another memory, on her birthday I had many plans to invite her dinner and gifting her roses… I prepared everything before her birthday for1 month. Unfortunately, on those days she traveled to Thailand, I was not able to do anything even I had to call the flower store that please delay the shipping till she came back.
On that birthday, I only sent a message to her and promising that on her next birthdays I will give her flowers on the exact day. Right now, I still really want to do that, but I have no chance to do it…..
….

She – My bittersweet dreams

I am writing this article on 00h43 November 12nd, 2019.
I have just had a dream…a dream about her.It had a happy ending, after many struggles she stood by me. I could see her very closely where I saw her smile and being able to hold her hands and said that I loved her soooo much. She said, “please, do not leave me again”. I was tearing with tremendous happiness and then I hugged her into my arms. I said that I promised to spend the rest of my life for her, no matter where we would live, no matter what would happen. I would strive to be her best friend, her best soulmate who loves her more than everyone.


Then I woke up, yes, woke up…It has only been a dream, like many other dreams on other nights.
With me after waking up from those dreams, It always is a nightmare…
I do not know how I can deal with the rest of this night…

My Photo – Her Photo

“Loving can hurt, loving can hurt sometimes

But it’s the only thing that I know

When it gets hard, you know it can get hard sometimes

It is the only thing makes us feel alive”

A song and my memorable thing?

I have a habit that hearing music from the Spotify when I run. I hear about many kinds of music. However, only some singers I actually want to listen to their songs. Vietnamese singers, I can name some people like Den Vau, My Tam, Le Cat Trong Ly… Besides local music, I also hear music from international singers I really like hearing Alan Walker, Charlie Puth so on, especially, Ed Sheeran.

Last Saturday, when I was running on my road like every Saturday (I often get up at 4.00 am on Saturday do run). And then my phone played an Ed sheeran’s song “Photograph”. I already heard this song a thousand times before but that day I had a strong feeling about it. An only simple thing, It related to my story about a photo I always brought with me everywhere and every time.

What is the photo? Why is it special?

A few months after I decided to leave her, I deleted everything about her on my phone, my laptop as well as everywhere I could delete. I know, there are some places I am not able to delete that are in my heart and in my mind. So, Before I deleted every digital thing, I had printed the photo of her that the thing I mentioned above. That photo was extremely special because It was the sole physical thing about her I still kept. And not only that, that photo I had took far away and behind her. I knew It was very easy for me to pick her photo from her Facebook or other sources. But I wanted to keep the photo that was taken by me. It was the sad photo like my love and my story. Honestly, I had never a chance to take a photo in front of her. That photo I took behind her as my love, I only stood behind and far away from her.

After I had printed that photo, I put it in my wallet and I often brought and saw it for a long time alongside her photo in my heart. It made me miss her so much. And then, one day I forgot my wallet in my pocket. I threw my trousers into the water. Three hours after, I found my wallet…”Oh shitttt”. I remembered the wrong thing then I picked my wallet from water. The first thing, I tried to find was the photo. Unfortunately, It was broken like my heart…

I Miss You Every Single Day

Hai Chữ Yêu Thương

Rất muốn được nói lời yêu thương đến người con gái mình nhớ mong mỗi ngày. Tối qua trong lúc viết những lời thơ về nhân gian mình nghĩ đến hai chữ yêu thương. Rồi trầm ngâm mình nghĩ…

   Trong quãng đời mình đã trải qua, mình đã yêu thương hay đúng ra là đã yêu và đã tổn thương rất nhiều. Nếu may mắn bạn gặp được người bạn yêu, người đó cũng yêu và thương bạn thật lòng, dành tình cảm cho bạn và quan tâm bạn mỗi ngày. Nhưng nếu không may, như mình chẳng hạn điều đó đồng nghĩa nếu bạn chấp nhận yêu một ai đó thì chấp nhận sẽ bị tổn thương dù ít hay nhiều.

Yêu rồi Thương thứ mà cực kỳ khủng khiếp. Khi bắt đầu yêu cô ấy, mình cũng đã xác định sẽ tổn bị tổn thương phần nào. Mặc dù mình cũng đã trải qua những cơn đau trong quá khứ. Nhưng đây có lẽ là nỗi đau lớn nhất với mình tính đến giờ. Mình cố rời cô ấy, thật nhanh thật bất ngờ vì mình nghĩ nếu tiếp tục thì nó sẽ không chỉ là “thương” nữa.

Vết thương nào thì cũng đau, bạn có thể không đau khi bị thương không? Và một điều chắc chắn là nỗi đau thể xác thì sẽ không bao giờ bằng nỗi đau từ trong tim đi ra.

    ………Thế gian này tình cảm là chi

    Biết là yêu sẽ nhận thương đau

    Vậy tại sao cố đau để yêu?…..

     

     

……

Đang viết những dòng này, là lúc mà mắt tôi cũng đã thâm quầng và sưng húp, cũng là lúc mà tôi chỉ biết nấc không thành tiếng. Những dòng này tôi viết vào lúc 23h49. Hình như là đã gần 2 ngày tôi không ngủ và 24h quằn quại, tôi cũng không biết tôi phải làm sao cho đến sáng hôm sau.

Tôi nói với em là, ngày anh đi cũng là ngày cuối anh sẽ nói yêu em. Ngày cuối anh có thể làm tất cả những gì anh làm để em hiểu tình cảm của anh. Nhưng…Lại nhưng và lại buồn.

Em! Em biết không? Em nói anh dễ yêu vì anh nói lời yêu em quá nhanh. Nhưng em có biết là trước đó hình bóng em trong anh sâu đậm như nào không? Anh mệt mỏi quá! Anh không biết anh dễ yêu như nào? Nhưng anh biết là thực sự khi anh đã yêu thì anh sẽ khó quên ra sao. Tim anh đau quá? Anh muốn biết em thực sự đang như thế nào? Vui buồn ra sao? Anh muốn được tặng hoa cho em? Em thì thích hoa hồng còn anh thì yêu em.

Anh nhớ em!

Cuộc Trò Truyện Giữa Lý Trí và Tình Cảm

Lý Trí: Minh tại sao mầy cứ buồn cứ khóc hoài vậy?

Tình Cảm: Vì tao nhớ cô ấy vì tao yêu cô ấy và vì tao lúc nào cũng nhớ đến cô ấy. Mầy lúc nào cũng biết tao mà, tao đã cố để không buồn tao đã cố để không khóc nhưng tao không làm được.

Lý Trí: Mầy luôn hỏi người khác những cái mầy làm hay người ta làm có đáng không? Vậy như mầy bây giờ có đáng ko?

Tình Cảm: Đáng cái gì? Với tao cô ấy là vô giá, tình cảm của tao với cô ấy không phải là thứ để đong đếm.

Lý Trí: Mầy sẽ như này đến bao giờ nữa Minh, mầy có biết nhiều lúc nhìn mầy tao thấy tội lắm không? Lầm lũi, nhiều khi đi dưới trời mưa tao cũng ko biết đâu là nước mưa hay nước mắt mầy nữa.

Tình Cảm: Tao không biết tao sẽ như này đến bao giờ nữa có thể 1 năm có thể 2 năm có thể sẽ mãi mãi. Có những vết thương sẽ khỏi theo thời gian nhưng cũng có vết thương sẽ không bao giờ lành.

Lý Trí: Mầy biết hậu quả của những vết thương lâu lành hay ko bao giờ khỏi là gì chứ? Mầy có thể hứa với tao một câu được không? Nếu sau này vết thương trong lòng mầy có lành một chút đừng nghĩ đến người ta nữa. Và tốt nhất mầy đừng yêu ai nữa được không?

Tình Cảm: Ừa tao sẽ không yêu ai nữa kể cả có lành hay không… À ta vẫn chỉ yêu mình cô ấy.

Lý Trí: ?????

Đừng Vì Cô Đơn Mà Yêu Sai Người – Cũng Đừng Vì Yêu Sai Người Mà Phải Cô Đơn!

Em à!

Hôm nay anh đọc được câu nói như trên title kia.

Anh làm được vế đầu của câu nói trên rồi, đã từ rất lâu rồi anh không trao tình yêu của anh cho ai, anh không sợ cô đơn anh chỉ sợ khômg tìm được người khiến mình có tình cảm. Anh đã từ chối…Từ chối rất nhiều người. Thậm chí có một bạn là “bạn chung” của anh và em. Bạn ấy nghĩ là anh có tình cảm với bạn ấy. Thơ anh viết về em public trên story của anh mà bạn nghĩ là anh viết cho bạn ấy để rồi gửi cho em, khiến em chỉ biết cười mà không biết nói gì. Nhưng em ạ, bạn ấy hay ai nữa cũng không thể có vị trí quan trọng bằng em trong lòng anh được. Nếu ai nghe chuyện tình cảm của anh dành cho em thì sẽ nghĩ anh yêu sai người, nhưng em ơi! Anh nghe con Tim anh nói. Em chính là người anh đợi mong là người thực sự anh muốn được ở bên cho đến khi đi đến cuối bất cứ con đường nào.

Nhưng anh không làm được vế 2. Anh có thể không yêu sai người, dù nhiều lần em nói anh không nên yêu em. Anh nên lý trí. Anh không hề hối tiếc vì tình yêu của mình dành cho em. Anh chỉ không biết làm sao để có thể thoát khỏi cảm giác cô đơn này. “Đừng vì yêu sai người mà cô đơn”, nếu anh yêu đúng người mà anh chờ mong nhưng vẫn cô đơn thì sao em?

Chỉ Vậy Thôi!

Đã n lần dặn lòng rằng, nếu có buồn cũng không được viết gì nữa. Nhưng trong lòng người ta nếu cứ hoang hoải một cái gì đó thì đó luôn là cảm giác khó chịu nhất.

Tôi đã tự trách mình rất nhiều lần, vì để gặp được người mình yêu nhưng không biết làm sao có thể chạm đến trái tim cô ấy. Để rồi mỗi ngày thấy mình như một kẻ yếu đuối nằm ôm nỗi buồn nỗi sầu muội. Tôi cảm giác rằng tất cả những gì tôi đã cố gắng đều là sai. Nhưng tôi vẫn tin tình yêu của tôi không sai. Luôn trong suy nghĩ tôi là một cái gì đó rất đặc biệt từ cô ấy. Nó không chỉ còn là hình ảnh, là cảm xúc. Nó là cội nguồn cuộc suống của tôi.

Chắc cả đời này, đây sẽ là một trong những thứ khiến tôi dằn vặt và tiếc nuối nhất. Như cái tiếc nuối mà tôi vẫn hằng ngày phải trải qua, nhiều khi đơn giản nghĩ rằng được ngồi ngắm cô ấy, được cầm tay cô ấy, được hôn lên chán cô ấy. Hay đơn giản được ôm cô ấy và nói rằng “Anh yêu em”. Bình tĩnh nào Minh! tỉnh đi nào Minh!…

Tôi đã không thể chịu được nỗi nhớ và nhắn tin cho cô ấy trong vô vọng. Nếu bây giờ cho tôi một điều ước. Chắc tôi chỉ ước được gặp cô ấy, dù chỉ 1 giây và được nhìn thấy cô ấy cười. Chỉ vậy thôi!

Những Đêm Trắng.

Blog này như một cuốn truyện buồn của mình trong cuộc sống hay cụ thể hơn là trong tình yêu. Quãng thời gian này là một trong những quãng thời gian khó khăn nhất của mình, đóng cửa bản thân và gặm nhấm nỗi nhớ nỗi buồn. Chưa bao giờ mình publish nhiều bài trên blog như bây giờ. Đây như mảnh đất riêng mình tâm sự với lòng mình, nói chuyện với người mình yêu vì mình không còn cơ hội nói với cô ấy.

Với mọi người yêu là gì? Với một người như mình thực sự đến bây giờ yêu là cuồng nhiệt và là đau khổ. Tình yêu của mình từ trước đến nay nỗi buồn nhiều hơn niềm vui rất nhiều. Thực ra mình cũng chỉ có một mong ước nhỏ nhoi, gặp người mình yêu và người đó cũng yêu mình. Mình sẽ yêu thương chăm sóc và mang hạnh phúc đến cho cô ấy. Nhưng có lẽ ông trời đã không cho mình được làm điều đó. Luôn bắt mình phải cô đơn, bắt mình phải đau khổ, phải ôm nỗi nhớ và tình yêu qua ngày rồi lại tháng.

Đã rất nhiều đêm rồi với mình là những đêm trắng. Nước mắt mình đã cạn, nỗi buồn mình không biết cao đến thế nào. Ngoài những đêm trắng còn là những đêm mà mình chỉ ngủ được một chút rồi chợt tỉnh giấc đến ba bốn lần. Lần nào cũng đầm đìa cảm xúc và nước mắt. Nước mắt vì nhớ, nước mắt vì sự bất lực. Giá như mình biết mình phải làm gì? Giá như mình có thể lý trí hơn một chút. Giá như mình không phải là người yêu bằng trái tim. Giá như mình không biết yêu.

Giá như…

Mình sẽ phải trải qua bao nhiêu “đêm trắng” nữa? Mình mệt, thực sự mình rất mệt.

Anh Lại Sai Rồi…

Anh lại vừa lỡ nhắn tin đến em “Anh nhớ em :(” … Anh sai rồi. Chỉ là anh không thể kìm chế được mình nữa. Vì anh quá nhớ, anh sẽ lại tự dằn vặt mình vì lỡ nhắn tin. Em biết tại sao anh lại phải làm thế không? Vì anh sợ, những nỗi sợ vô hình nó ép anh đến nghẹt thở. Nhưng rồi anh sẽ lại chờ tin nhắn đến phát điên mất, lần cuối cùng anh nhắn tin đến em trên Skype là “nếu được thì tối về cho anh gọi điện nghe giọng em một chút”. Hôm đó anh đã chờ em trả lời, chờ đến tận sáng hôm sau… Rồi anh ôm tuyệt vọng và nước mắt thiếp đi lúc nào không biết.

Nhưng anh luôn muốn được nói chuyện với em, được biết em đang buồn vui thế nào. Anh cũng không biết may hay không may khi không ai biết chuyện anh yêu em vì như vậy sẽ không ai hỏi han gì về em với anh. Bây giờ chắc chỉ cần ai đó nhắc đến tên em, mọi thứ trong anh sẽ có thể tuôn trào một cách không thể kiểm soát. Anh sợ tiếp xúc mọi người, anh sợ nói chuyện với mọi người vì khi ai đó hỏi đến chuyện tình cảm, chỉ cần như vậy thôi anh sẽ lại nhớ em và nghĩ về em đến có thể không kiểm soát được cảm xúc.

Em, anh muốn nói cả n lần là anh yêu em. Anh nhớ em, rất muốn được gặp em thấy em cười và nghe em nói. Chỉ cần như vậy thôi nó cũng khiến anh hạnh phúc rồi. Anh chỉ biết trách mình không đủ tốt để có thể khiến em có tình cảm :(.

Anh xin lỗi!!

Người Phụ Nữ Hạnh Phúc Nhất!

Em, hôm nay thực sự là một ngày kinh khủng đối với anh. Chưa bao giờ anh viết 2 bài trên blog trong một ngày như hôm nay.

Sáng dậy vì nhớ em đến phát dại mà anh ngồi viết, ngồi tự tâm sự với bản thân về nỗi nhớ nỗi cô đơn. Thời điểm này, lúc anh đang viết những dòng này là sau khi anh đã không tự làm chủ được mình mà vào Skype và Facebook (bằng một nick ảo) để được ngắm em. Nếu không phải đang ngồi ở quán cafe thì anh đã hét lên là anh nhớ em và khóc thật to. Anh không thể chịu được nữa? Anh sẽ lại nhắn tin cho em mất….Anh thực sự không muốn vậy anh sợ cảm giác khi mà em sẽ nói “Anh đừng như vậy nữa” “Anh yếu đuối” “Anh làm phiền em”….

Khi gặp em anh đã từng nghĩ sẽ làm tất cả mọi thứ để em trở thành người hạnh phúc nhất. Anh cũng đã thay đổi chính mình rất nhiều khi yêu em. Những quan điểm sống những thứ mà anh từng tôn trọng như cái tôi cá nhân. Anh từng mơ đến những thứ tốt đẹp nhất, anh sẵn sàng vì em mà có thể làm tất cả mọi thứ ở bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì. Miễn là thấy em cười, hình ảnh em cười xuất hiện ngay cả khi anh đang gõ những dòng này. Anh cũng không hiểu nổi cảm giác lúc này, nước mắt anh cứ chảy ròng giữa quán cafe đông người. Anh đang cố phải quay vào 1 góc để mọi người không nhìn thấy, nhưng có một điều gì đó rất lạ khi anh nghĩ đến cảnh em cười. Sâu trong thẳm nỗi buồn của anh là một tia sáng khi nghĩ đến nụ cười em.

Cô gái mà anh không được ở bên, anh muốn nói ANH YÊU EM.

Trái Tim Anh Chỉ Có Một Ngăn – Đó Là Nơi Anh Giữ Hình Bóng Em

Em à!

Ngày rồi ngày lại trôi qua, những khoảng thời gian qua thực sự là quá khó khăn với anh. Anh sẽ không nói anh nhớ em thế nào và anh yêu em ra sao nữa. Vì những điều đó nó là hiển nhiên và nó là những thứ không thể thiếu trong anh, mặc dù anh không biết anh sẽ như vậy đến bao giờ. Anh ngặm nhấm từng ngày, những ngày không đuọc thấy em, không được nghe giọng em chỉ quanh quẩn nhìn tấm hình em anh luôn mang theo, dẫu biết có thể trong em hình bóng anh đã mờ nhạt.

Người ta thường nói trái tim mỗi người có 4 ngăn. Với người khác 4 ngăn đó có thể chứa nhiều hơn một tình yêu có thể là 4+ tình yêu với kẻ đa tình. Còn anh thì sao? Trái tim anh chỉ có “1 ngăn” đó là nơi chứa hình bóng của em, đó là nơi em luôn hiện hữu, đó là nơi anh vất lộn sống mỗi ngày. Thực sự anh đau lắm khi mãi giữ em trong đó. Anh không biết làm sao có thể như người bình thường hoặc chí ít cũng có thể trở về trước khi em đến. Bốn ngăn đó là gia đình, bản thân anh, các mối quan hệ khác, và một ngăn trống. Ngăn trống đó là anh để chờ em đến, nhưng khi em đến thực sự ngăn trống đó đã chiếm trọn trái tim anh.  Anh không biết bao giờ anh sẽ trở lại được về với một người bình thường với trái tim “bình thường”. Nhưng chắc lúc đó khoảng trống trong tim anh cũng thực sự rất lớn. Nó lớn giống như thể anh thấy cả thế giới của mình nhưng anh không giữ được.

Em! Anh nhớ em rất nhiều anh có cả tỷ thứ luôn muốn biết về em như em thế nào? Có ai bắt nạt em không? Nhưng anh chẳng còn cơ hội hỏi những điều đó nữa rồi….

Night Night <3 Yêu em. (Đây là tin nhắn mỗi tối trước khi đi ngủ anh nhắn cho em, nó có nghĩa là em ngủ ngon (Nice night) và anh yêu em. Nhưng nó cũng có nghĩa là Mãi Mãi (Night Night ~ Mãi Mãi) Yêu Em.

  P/s: Anh nhớ rằng khi mình còn nói chuyện mỗi khi kết thúc các tin nhắn anh đều ghi ký hiệu trái tim <3

Những Giấc Mơ Của Anh…

Nếu anh là con gái hoặc nếu anh là anh của những năm về trước thì suốt cả năm nay cho đến tận bây giờ và không biết đến bao giờ nữa. Anh đã và sẽ khóc mỗi khi đêm hoặc bất cứ lúc nào anh nghĩ đến em.

Em biết tại sao không? Vì anh nhớ em. Mỗi ngày trôi qua đi anh không biết anh nhớ em đến như nào. Anh khoá hết Facebook, Insta…Những thứ có thể thấy em được. Nhưng dường như tất cả điều đó không làm anh quên em được. Nó càng khiến anh nhớ em nhớ đến nỗi trong mỗi cơn mơ của anh đều có em.

Nhiều khoảnh khắc anh gặp em trong mỗi cơn mơ đó. Vui có, buồn có, em biết không? Có lần anh mơ thấy em hạnh phúc trong vòng tay người khác. Điều đó như xé vào trong lòng anh. Rồi anh nghĩ lại buồn thực sự nhưng anh biết phải làm sao bây giờ. Rồi mới đêm hôm trước thôi, cách đây 2 hay 3 hôm gì đó, anh “gặp” em. Thấy em đi làm về mệt, nằm thiếp đi trên Sofa. Anh về thấy vậy khẽ đắp chăn cho em, rồi ngồi ngắm em ngủ. Khoảnh khắc đó nó very fascinating với anh…Cứ như vậy anh ngồi ngắm em. Em đẹp lắm, đến nỗi anh hạnh phúc chỉ biết cười một mình vì nghĩ mình đã được bên em. Nhưng anh hận điều gì đó đã khiến anh tỉnh giấc. Khiến anh khóc không thành tiếng khi anh biết đó chỉ là cơn mơ.

Anh nhớ em, thực sự nhớ em. Yêu em nhiều cô gái của anh 🙁

Để mình kể bạn nghe cô gái mình yêu…

Mình mất rất nhiều thời gian để mình có thể bình thường trở lại được sau khi chia tay người yêu cũ. Rồi mình cảm giác hạnh phúc khi không yêu ai nhưng vẫn thấy không cô đơn. Cuộc sống của mình lúc đó phải nói rất tuyệt, vui vẻ hơn bao giờ hết. Bạn biết không khi mình vui vẻ là lúc mình “tỉnh táo” nhất. Đó cũng là lúc mà mình cảm thấy mình làm gì cũng hiệu quả, và thấy mình hài hước nhất. Bạn có tin vào một tình yêu bất chợt không? Thực sự thì mình không tin. Nhưng có người nói với mình, nếu cảm nắng 3 tháng thì sự cảm nắng đó là tình yêu thật sự. Và bạn biết không? Đã có một mặt trời đến với mình và mình đã bị say ánh nắng đó rất lâu, cho đến tận thời điểm mình đang viết những dòng này. Người ta nghĩ mưa mới buồn còn mình thì nắng mưa đều buồn vì “mặt trời” đó nào phải đến vì mình. Chỉ vì mình lỡ thấy vào không thể thiếu ánh nắng đó….

“Tại sao anh yêu em?”

Cô ấy không có tình cảm với mình và luôn nghi ngờ tình cảm của mình. Nhiều lần cô ấy hỏi, “tại sao anh yêu em?” Mình biết trả lời sao?. Nhưng nếu nhớ lại thì thứ đầu tiên mình có cảm tình với cô ấy là giọng nói. Một giọng nói ngọt thân thương, rồi từ cô ấy toát lên một điều gì đó, một điều gì đó mà rất khác những người con gái còn lại. Với mình lúc nào tim cũng đập loạn nhịp khi nghĩ về cô ấy, khi nghe cô ấy nói, hay khi thấy cô ấy.

Thực sự khi bắt đầu nói yêu cô ấy, mình không hiểu về cô ấy nhiều. Kể cả đến bây giờ cũng vậy, nhưng bạn biết không khi bạn chỉ nghĩ về một người bất kể thời gian nào trong ngày trong khoảng thời gian lâu thì thực sự bạn đã yêu người đó. Thậm chí mình nghĩ đến cô ấy nhiều đến nối còn mơ được gặp cô ấy hằng đêm.

Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy một người, ừ nếu yêu thì chỉ yêu thôi. Cho đến lúc mình gặp cô ấy thì mình thay đổi suy nghĩ. Có lần cô ấy hỏi “Tính em khó chiều, bạn em nhiều người nói vậy  anh  nhắm có chiều được không?” rồi có lần cô ấy suy nghĩ một vấn đề gì đó mình nói thôi khỏi đi làm để anh nuôi (Thực ra là một câu chuyện tương tự mà mình không thể nói ra được). Những lúc đó mình nghĩ mình có thể bỏ cả thế giới vì cô ấy chứ mấy việc đó có là đâu.

Những kỷ niệm của mình với cô ấy?

Mình có rất nhiều kỷ niệm với cô ấy ví dụ như tặng hoa cô ấy này. Có lần sinh nhật cô ấy mình đã tặng hoa nhưng bị lỡ vì không đúng ngày do cô ấy bận,  lúc đó mình nói sang năm anh sẽ cố tặng vào đúng sinh nhật em. Nhưng có lẽ mình sẽ không được làm việc đó nữa…Rồi có lần mình nhắn tin nói anh yêu em và anh nhớ em rồi cô ấy nhắn lại “Người ta trả lời sao ạ”. Hoá ra cô ấy nghĩ mình còn có tình cảm với những người khác. Sau khi nghe câu đó tim mình thắt lại, thắt đến tận bây giờ.

Mình từng nói với cô ấy là có mong ước nhỏ nhoi nếu được yêu cô ấy mình sẽ dành nhiều thời gian cho cô ấy nhất có thể như trong ảnh chẳng hạn

Bạn biết sao không? Đồng ý là cô ấy không yêu mình, nhưng sau bao nhiêu cố gắng để thể hiện tình cảm cô ấy vẫn nghi ngờ tình cảm của mình. Mình thực sự buồn… Lúc ý mình chỉ muốn ra đi luôn ko bao giờ gặp và nghe đến cô ấy nữa.

Mình bây giờ thế nào?

Thực sự thì mình đang cố để ra khỏi cô ấy. Thế giới có cả 7-8 tỷ người gặp được người mình yêu thực sự rất khó. Nhưng câu nói chắc nịch của cô ấy như ghim vào toàn thân mình rằng “Chúng ta không thể đi xa hơn tình bạn”. Mình có cả plan để kết thúc chuyện của mình và cô ấy một cách ngọt ngào nhất. Nhưng đến cả điều đó với mình cũng là dang dở…Để đến bây giờ ngày nào mình cũng nhớ cô ấy đến phát điên phát dại. Nhưng có những thứ chỉ cất được ở trong lòng…

Giống như thể mình muốn nói anh yêu em, anh nhớ em với cô ấy. Chỉ cần cô ấy nhắn tin một tin “Em nhớ anh” thì cho dù cô ấy có ở tận cùng trời cuối đất mình cũng sẽ đến bên cô ấy. Nhưng….

Tiêu đề mình kể cho bạn nghe cô gái mình yêu. Nhưng với mình từ ngữ không thể nào đủ để nói lên cố ấy tuyệt như thế nào trong lòng mình. Cũng như nó không thể diễn tả hết tình cảm mình dành cho cô ấy nhiều như thế nào.

Sài Gòn lúc nắng lúc mưa…Còn anh lúc nào cũng nhớ em.

Sau Cơn Mưa Đâu Phải Sẽ Luôn Là Cầu Vồng.

Người ta nói “Sau cơn mưa trời lại sáng”, người ta nói “Sau cơn mưa sẽ có cầu vồng”. Nhưng đâu phải cơn mưa nào cũng sẽ có cầu vồng xuất hiện và cũng đâu phải sau cơn mưa nào trời cũng sẽ sáng.

Cầu vồng hay trời sáng là điều ai cũng hi vọng, nhưng sự thật thì phũ phàng hơn nhiều. Cũng như chuyện mọi người nghĩ, khi một cánh cửa đóng lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra nhưng đâu phải như vậy. Em nói với anh là, Anh đã từng chia tay, anh đã từng tổn thương nên em sẽ yên tâm khi anh dừng yêu em. Nhưng em có nhớ có lần anh đã gửi cho em tin nhắn “I let you into my life and you become it”. Ngày anh ra đi, ngày mà cả 24h của anh không có em cũng là ngày mà bầu trời của anh ra đi nó giống như anh để “my life” của mình ra đi vậy. Anh không tìm thấy cánh của nào được mở ra, em biết tại sao không? Vì anh đóng tất cả các cánh cửa đó, chờ một ngày em sẽ về gõ cửa.

Cuộc sống của anh khi không có em là như nào? Là mỗi ngày đấu tranh tâm lý là giằng xé là nỗi nhớ là nỗi buồn. Điện thoại anh có hình em, thậm chí anh còn in hình ra để luôn mang theo. Rồi nhìn hình, rồi nhớ giọng nói, nhớ dáng người, nhớ khuôn mặt. Là những nối tiếc, anh luôn muốn mang đến cho em nhiều kỷ niệm đáng nhớ nhất có thể, nhưng nhận ra rằng cầu vồng cũng như duyên số, đâu phải cứ gặp được nhau là có duyên với nhau và đâu phải cứ mưa là có cầu vồng. Em biết anh chuẩn bị cho ngày đó như nào không? Dù là ngày quyết định chia xa nhưng anh cũng có rất nhiều thứ và ý định để làm như là sẽ nói gì với em? Tặng hoa em như nào? Khung cảnh ra sao? Anh đã nói yêu em một lần trên biển. Có lần anh từng nói, nếu được anh sẽ cầu hôn em cũng trên biển. Nhưng giờ mọi thứ đã xa rồi. 

Anh là người khi yêu sẽ chung thủy đến tận cùng? Nó giống như anh lỡ yêu 1 quán cafe khi vào Sài Gòn và rồi nó thành một chốn mà anh tới lui mỗi ngày. Em à? Sau cơn mưa người ta rất mong chờ cầu vồng, nhưng cầu vồng thì có nhiều chỗ để tới lui chứ đâu chỉ lúc nào cũng xuất hiện đúng không em. Anh biết cuộc sống của em không có anh thì em vẫn rất vui vẻ, nhưng em biết ko cuộc sống của anh khi không có em nó là u ám nó là sau cơn mưa trời lại tối. nó là anh nhớ tới Ngạn bỏ đi trong Mắt Biếc, nó làm anh nhớ tới anh mỗi ngày trong bóng đêm nằm nghe những bài nhạc buồn của Lê Cát Trọng Lý. Nếu cho anh được nói một câu bây giờ anh sẽ nói “Anh nhớ em, nhớ em rất nhiều”. Anh sẽ ko đi tìm cầu vồng khác vì em chính là cầu vồng của cuộc đời anh. Dù có thể anh sẽ không bao giờ gặp lại nữa.