2019 Travel – The First Trip – Riding motorbike from Ho Chi Minh City to Vung Tau City

2019 is one of the years that I imprinted to a great number of new destinations, It also marked this year through the experiences that I backpacked alone many times even traveling abroad by oneself. Dozens of experiences have been gained and they are absolutely precious that might go along with me to the end of my life because of the stories behind each ones. I love writing, to remembers these memories, I think I have to write something. It is time for me to review those ones.
My initial decision that was writing entire my 2019 travels in only one post, While I was writing I realized lots of things to do. So I have decided to separate each journey.

Let’s Start With Vung Tau

The opening travel of year: Riding motorbike from Ho Chi Minh City to Vung Tau City.The first place I came in this year was Vung Tau City. When I still lived in Ha Noi, I heard, watched and read many things about Vung Tau. I really wanted to travel to Vung Tau. But when I started to live in HCM city, I realized that numerous people in SG are not enthusiastic when they come to Vung Tau. The cause is very funny that Vung Tau is the nearest relaxing place from Sai Gon everyone can go, in the mind of many Saigonese Vung Tau, It is a part of the student life.
With me Vung Tau is still interested, It was my first traveling in 2019 and also my first motorbike trip from the time I came to Sai Gon.

How did I go to that City?
So, As I mentioned, I drove my motorbike from HCM city. That was the first time I went through the popular ferry, It was Cat Lai Ferry Station. Only over 2 hours, I arrived in Vung Tau. It also was so convenient for me with my motorcycle because I could easily move around City in my familiar “horse”.
Another thing about the road, Compare to the north roads, I think that the way from HCM city to Vung Tau city is really good. If you do not want to ride the motorbike, you also choose other transportation like cars or fast boats in Sai Gon River.
Where should you visit to sightsee?
Let me tell you some famous places. You can find many attractive places on Bai Truoc and Bai Tau. I highly recommend you should explore it both in the early morning and late at night.

The View from Pigge Hill

You might find other spectacular sites like Mui Nghinh Phong or Doi Hai Dang. From my point of view, I really love the Piggie Hill, I brought my speaker and a beer bottle on there and sitting down then turned on my favorite list in Spotify after and then drunk beer. It was one of the most chill seconds in my life.

What dishes can we eat in Vung Tau?
The cuisine is always a foremost part in all my explores. But poor for me when I came to Vung Tau because of traveling alone, so I only was able to taste some food. I did not have more chances to taste the food for a large number of people like Lau Mam and so on. Instead of that, I tried to eat some local foods like Bun Mam and Hu Tieu Muc. Until the next time, I hope I could come back to Vung Tau with my love to discover more dishes.

To sum up, I am happy with that trip. I will come back that beautiful city to continue writing this post

It Has Been Being A Long Time

I have thought about her every single day. It is a hurtful feeling, many times I wish I could be beaten by something to be able to forget her. However, I am afraid that after hitting If I have an opportunity to meet her, I still love her.
Every night and every day, I must struggle with a desire that is sending a message to her to say “I miss you extremely much” like this moment when I am writing these sentences. When we still talked it was only one time she actively sent a message to me. With me, It was the happiest seconds in our “relationship” even the content of that message was only an announcement about her phone had been broken down.
My friend told me that “you are a sensitive boy”. Yes, I completely agree with that view. I have cried when I have been thinking about her and my love numerous times. I suppose I only stay in HCM for a short time but I always fear that I will meet her if it happens, I am very worried that I am not able to control my emotion, I can not hold my tears. It makes me avoid everywhere I think I might encounter her…But I extremely want to see her and saying that I love her.
Em anh yêu em <3 <3.

Some memorable stories.

I believe that I am a thoughtful and romantic man. Especially, in my love.
Her, yes her again….
On our first dating day, I tried to find out what she hates and what she loves to list some places where we could met the first time.
I remember she dislikes noisy places and does not use sugary drinks. After many efforts, I chose several beautiful coffee shops and I sent her. And then she picked one of them, I carefully went there before Meeting her to check everything to ensure that It would make her happy.
Another memory, on her birthday I had many plans to invite her dinner and gifting her roses… I prepared everything before her birthday for1 month. Unfortunately, on those days she traveled to Thailand, I was not able to do anything even I had to call the flower store that please delay the shipping till she came back.
On that birthday, I only sent a message to her and promising that on her next birthdays I will give her flowers on the exact day. Right now, I still really want to do that, but I have no chance to do it…..

She – My bittersweet dreams

I am writing this article on 00h43 November 12nd, 2019.
I have just had a dream…a dream about her.It had a happy ending, after many struggles she stood by me. I could see her very closely where I saw her smile and being able to hold her hands and said that I loved her soooo much. She said, “please, do not leave me again”. I was tearing with tremendous happiness and then I hugged her into my arms. I said that I promised to spend the rest of my life for her, no matter where we would live, no matter what would happen. I would strive to be her best friend, her best soulmate who loves her more than everyone.

Then I woke up, yes, woke up…It has only been a dream, like many other dreams on other nights.
With me after waking up from those dreams, It always is a nightmare…
I do not know how I can deal with the rest of this night…

My Photo – Her Photo

“Loving can hurt, loving can hurt sometimes

But it’s the only thing that I know

When it gets hard, you know it can get hard sometimes

It is the only thing makes us feel alive”

A song and my memorable thing?

I have a habit that hearing music from the Spotify when I run. I hear about many kinds of music. However, only some singers I actually want to listen to their songs. Vietnamese singers, I can name some people like Den Vau, My Tam, Le Cat Trong Ly… Besides local music, I also hear music from international singers I really like hearing Alan Walker, Charlie Puth so on, especially, Ed Sheeran.

Last Saturday, when I was running on my road like every Saturday (I often get up at 4.00 am on Saturday do run). And then my phone played an Ed sheeran’s song “Photograph”. I already heard this song a thousand times before but that day I had a strong feeling about it. An only simple thing, It related to my story about a photo I always brought with me everywhere and every time.

What is the photo? Why is it special?

A few months after I decided to leave her, I deleted everything about her on my phone, my laptop as well as everywhere I could delete. I know, there are some places I am not able to delete that are in my heart and in my mind. So, Before I deleted every digital thing, I had printed the photo of her that the thing I mentioned above. That photo was extremely special because It was the sole physical thing about her I still kept. And not only that, that photo I had took far away and behind her. I knew It was very easy for me to pick her photo from her Facebook or other sources. But I wanted to keep the photo that was taken by me. It was the sad photo like my love and my story. Honestly, I had never a chance to take a photo in front of her. That photo I took behind her as my love, I only stood behind and far away from her.

After I had printed that photo, I put it in my wallet and I often brought and saw it for a long time alongside her photo in my heart. It made me miss her so much. And then, one day I forgot my wallet in my pocket. I threw my trousers into the water. Three hours after, I found my wallet…”Oh shitttt”. I remembered the wrong thing then I picked my wallet from water. The first thing, I tried to find was the photo. Unfortunately, It was broken like my heart…

I Miss You Every Single Day

Hai Chữ Yêu Thương

Rất muốn được nói lời yêu thương đến người con gái mình nhớ mong mỗi ngày. Tối qua trong lúc viết những lời thơ về nhân gian mình nghĩ đến hai chữ yêu thương. Rồi trầm ngâm mình nghĩ…

   Trong quãng đời mình đã trải qua, mình đã yêu thương hay đúng ra là đã yêu và đã tổn thương rất nhiều. Nếu may mắn bạn gặp được người bạn yêu, người đó cũng yêu và thương bạn thật lòng, dành tình cảm cho bạn và quan tâm bạn mỗi ngày. Nhưng nếu không may, như mình chẳng hạn điều đó đồng nghĩa nếu bạn chấp nhận yêu một ai đó thì chấp nhận sẽ bị tổn thương dù ít hay nhiều.

Yêu rồi Thương thứ mà cực kỳ khủng khiếp. Khi bắt đầu yêu cô ấy, mình cũng đã xác định sẽ tổn bị tổn thương phần nào. Mặc dù mình cũng đã trải qua những cơn đau trong quá khứ. Nhưng đây có lẽ là nỗi đau lớn nhất với mình tính đến giờ. Mình cố rời cô ấy, thật nhanh thật bất ngờ vì mình nghĩ nếu tiếp tục thì nó sẽ không chỉ là “thương” nữa.

Vết thương nào thì cũng đau, bạn có thể không đau khi bị thương không? Và một điều chắc chắn là nỗi đau thể xác thì sẽ không bao giờ bằng nỗi đau từ trong tim đi ra.

    ………Thế gian này tình cảm là chi

    Biết là yêu sẽ nhận thương đau

    Vậy tại sao cố đau để yêu?…..




Đang viết những dòng này, là lúc mà mắt tôi cũng đã thâm quầng và sưng húp, cũng là lúc mà tôi chỉ biết nấc không thành tiếng. Những dòng này tôi viết vào lúc 23h49. Hình như là đã gần 2 ngày tôi không ngủ và 24h quằn quại, tôi cũng không biết tôi phải làm sao cho đến sáng hôm sau.

Tôi nói với em là, ngày anh đi cũng là ngày cuối anh sẽ nói yêu em. Ngày cuối anh có thể làm tất cả những gì anh làm để em hiểu tình cảm của anh. Nhưng…Lại nhưng và lại buồn.

Em! Em biết không? Em nói anh dễ yêu vì anh nói lời yêu em quá nhanh. Nhưng em có biết là trước đó hình bóng em trong anh sâu đậm như nào không? Anh mệt mỏi quá! Anh không biết anh dễ yêu như nào? Nhưng anh biết là thực sự khi anh đã yêu thì anh sẽ khó quên ra sao. Tim anh đau quá? Anh muốn biết em thực sự đang như thế nào? Vui buồn ra sao? Anh muốn được tặng hoa cho em? Em thì thích hoa hồng còn anh thì yêu em.

Anh nhớ em!

Cuộc Trò Truyện Giữa Lý Trí và Tình Cảm

Lý Trí: Minh tại sao mầy cứ buồn cứ khóc hoài vậy?

Tình Cảm: Vì tao nhớ cô ấy vì tao yêu cô ấy và vì tao lúc nào cũng nhớ đến cô ấy. Mầy lúc nào cũng biết tao mà, tao đã cố để không buồn tao đã cố để không khóc nhưng tao không làm được.

Lý Trí: Mầy luôn hỏi người khác những cái mầy làm hay người ta làm có đáng không? Vậy như mầy bây giờ có đáng ko?

Tình Cảm: Đáng cái gì? Với tao cô ấy là vô giá, tình cảm của tao với cô ấy không phải là thứ để đong đếm.

Lý Trí: Mầy sẽ như này đến bao giờ nữa Minh, mầy có biết nhiều lúc nhìn mầy tao thấy tội lắm không? Lầm lũi, nhiều khi đi dưới trời mưa tao cũng ko biết đâu là nước mưa hay nước mắt mầy nữa.

Tình Cảm: Tao không biết tao sẽ như này đến bao giờ nữa có thể 1 năm có thể 2 năm có thể sẽ mãi mãi. Có những vết thương sẽ khỏi theo thời gian nhưng cũng có vết thương sẽ không bao giờ lành.

Lý Trí: Mầy biết hậu quả của những vết thương lâu lành hay ko bao giờ khỏi là gì chứ? Mầy có thể hứa với tao một câu được không? Nếu sau này vết thương trong lòng mầy có lành một chút đừng nghĩ đến người ta nữa. Và tốt nhất mầy đừng yêu ai nữa được không?

Tình Cảm: Ừa tao sẽ không yêu ai nữa kể cả có lành hay không… À ta vẫn chỉ yêu mình cô ấy.

Lý Trí: ?????

Đừng Vì Cô Đơn Mà Yêu Sai Người – Cũng Đừng Vì Yêu Sai Người Mà Phải Cô Đơn!

Em à!

Hôm nay anh đọc được câu nói như trên title kia.

Anh làm được vế đầu của câu nói trên rồi, đã từ rất lâu rồi anh không trao tình yêu của anh cho ai, anh không sợ cô đơn anh chỉ sợ khômg tìm được người khiến mình có tình cảm. Anh đã từ chối…Từ chối rất nhiều người. Thậm chí có một bạn là “bạn chung” của anh và em. Bạn ấy nghĩ là anh có tình cảm với bạn ấy. Thơ anh viết về em public trên story của anh mà bạn nghĩ là anh viết cho bạn ấy để rồi gửi cho em, khiến em chỉ biết cười mà không biết nói gì. Nhưng em ạ, bạn ấy hay ai nữa cũng không thể có vị trí quan trọng bằng em trong lòng anh được. Nếu ai nghe chuyện tình cảm của anh dành cho em thì sẽ nghĩ anh yêu sai người, nhưng em ơi! Anh nghe con Tim anh nói. Em chính là người anh đợi mong là người thực sự anh muốn được ở bên cho đến khi đi đến cuối bất cứ con đường nào.

Nhưng anh không làm được vế 2. Anh có thể không yêu sai người, dù nhiều lần em nói anh không nên yêu em. Anh nên lý trí. Anh không hề hối tiếc vì tình yêu của mình dành cho em. Anh chỉ không biết làm sao để có thể thoát khỏi cảm giác cô đơn này. “Đừng vì yêu sai người mà cô đơn”, nếu anh yêu đúng người mà anh chờ mong nhưng vẫn cô đơn thì sao em?

Chỉ Vậy Thôi!

Đã n lần dặn lòng rằng, nếu có buồn cũng không được viết gì nữa. Nhưng trong lòng người ta nếu cứ hoang hoải một cái gì đó thì đó luôn là cảm giác khó chịu nhất.

Tôi đã tự trách mình rất nhiều lần, vì để gặp được người mình yêu nhưng không biết làm sao có thể chạm đến trái tim cô ấy. Để rồi mỗi ngày thấy mình như một kẻ yếu đuối nằm ôm nỗi buồn nỗi sầu muội. Tôi cảm giác rằng tất cả những gì tôi đã cố gắng đều là sai. Nhưng tôi vẫn tin tình yêu của tôi không sai. Luôn trong suy nghĩ tôi là một cái gì đó rất đặc biệt từ cô ấy. Nó không chỉ còn là hình ảnh, là cảm xúc. Nó là cội nguồn cuộc suống của tôi.

Chắc cả đời này, đây sẽ là một trong những thứ khiến tôi dằn vặt và tiếc nuối nhất. Như cái tiếc nuối mà tôi vẫn hằng ngày phải trải qua, nhiều khi đơn giản nghĩ rằng được ngồi ngắm cô ấy, được cầm tay cô ấy, được hôn lên chán cô ấy. Hay đơn giản được ôm cô ấy và nói rằng “Anh yêu em”. Bình tĩnh nào Minh! tỉnh đi nào Minh!…

Tôi đã không thể chịu được nỗi nhớ và nhắn tin cho cô ấy trong vô vọng. Nếu bây giờ cho tôi một điều ước. Chắc tôi chỉ ước được gặp cô ấy, dù chỉ 1 giây và được nhìn thấy cô ấy cười. Chỉ vậy thôi!

Những Đêm Trắng.

Blog này như một cuốn truyện buồn của mình trong cuộc sống hay cụ thể hơn là trong tình yêu. Quãng thời gian này là một trong những quãng thời gian khó khăn nhất của mình, đóng cửa bản thân và gặm nhấm nỗi nhớ nỗi buồn. Chưa bao giờ mình publish nhiều bài trên blog như bây giờ. Đây như mảnh đất riêng mình tâm sự với lòng mình, nói chuyện với người mình yêu vì mình không còn cơ hội nói với cô ấy.

Với mọi người yêu là gì? Với một người như mình thực sự đến bây giờ yêu là cuồng nhiệt và là đau khổ. Tình yêu của mình từ trước đến nay nỗi buồn nhiều hơn niềm vui rất nhiều. Thực ra mình cũng chỉ có một mong ước nhỏ nhoi, gặp người mình yêu và người đó cũng yêu mình. Mình sẽ yêu thương chăm sóc và mang hạnh phúc đến cho cô ấy. Nhưng có lẽ ông trời đã không cho mình được làm điều đó. Luôn bắt mình phải cô đơn, bắt mình phải đau khổ, phải ôm nỗi nhớ và tình yêu qua ngày rồi lại tháng.

Đã rất nhiều đêm rồi với mình là những đêm trắng. Nước mắt mình đã cạn, nỗi buồn mình không biết cao đến thế nào. Ngoài những đêm trắng còn là những đêm mà mình chỉ ngủ được một chút rồi chợt tỉnh giấc đến ba bốn lần. Lần nào cũng đầm đìa cảm xúc và nước mắt. Nước mắt vì nhớ, nước mắt vì sự bất lực. Giá như mình biết mình phải làm gì? Giá như mình có thể lý trí hơn một chút. Giá như mình không phải là người yêu bằng trái tim. Giá như mình không biết yêu.

Giá như…

Mình sẽ phải trải qua bao nhiêu “đêm trắng” nữa? Mình mệt, thực sự mình rất mệt.

Anh Lại Sai Rồi…

Anh lại vừa lỡ nhắn tin đến em “Anh nhớ em :(” … Anh sai rồi. Chỉ là anh không thể kìm chế được mình nữa. Vì anh quá nhớ, anh sẽ lại tự dằn vặt mình vì lỡ nhắn tin. Em biết tại sao anh lại phải làm thế không? Vì anh sợ, những nỗi sợ vô hình nó ép anh đến nghẹt thở. Nhưng rồi anh sẽ lại chờ tin nhắn đến phát điên mất, lần cuối cùng anh nhắn tin đến em trên Skype là “nếu được thì tối về cho anh gọi điện nghe giọng em một chút”. Hôm đó anh đã chờ em trả lời, chờ đến tận sáng hôm sau… Rồi anh ôm tuyệt vọng và nước mắt thiếp đi lúc nào không biết.

Nhưng anh luôn muốn được nói chuyện với em, được biết em đang buồn vui thế nào. Anh cũng không biết may hay không may khi không ai biết chuyện anh yêu em vì như vậy sẽ không ai hỏi han gì về em với anh. Bây giờ chắc chỉ cần ai đó nhắc đến tên em, mọi thứ trong anh sẽ có thể tuôn trào một cách không thể kiểm soát. Anh sợ tiếp xúc mọi người, anh sợ nói chuyện với mọi người vì khi ai đó hỏi đến chuyện tình cảm, chỉ cần như vậy thôi anh sẽ lại nhớ em và nghĩ về em đến có thể không kiểm soát được cảm xúc.

Em, anh muốn nói cả n lần là anh yêu em. Anh nhớ em, rất muốn được gặp em thấy em cười và nghe em nói. Chỉ cần như vậy thôi nó cũng khiến anh hạnh phúc rồi. Anh chỉ biết trách mình không đủ tốt để có thể khiến em có tình cảm :(.

Anh xin lỗi!!

Người Phụ Nữ Hạnh Phúc Nhất!

Em, hôm nay thực sự là một ngày kinh khủng đối với anh. Chưa bao giờ anh viết 2 bài trên blog trong một ngày như hôm nay.

Sáng dậy vì nhớ em đến phát dại mà anh ngồi viết, ngồi tự tâm sự với bản thân về nỗi nhớ nỗi cô đơn. Thời điểm này, lúc anh đang viết những dòng này là sau khi anh đã không tự làm chủ được mình mà vào Skype và Facebook (bằng một nick ảo) để được ngắm em. Nếu không phải đang ngồi ở quán cafe thì anh đã hét lên là anh nhớ em và khóc thật to. Anh không thể chịu được nữa? Anh sẽ lại nhắn tin cho em mất….Anh thực sự không muốn vậy anh sợ cảm giác khi mà em sẽ nói “Anh đừng như vậy nữa” “Anh yếu đuối” “Anh làm phiền em”….

Khi gặp em anh đã từng nghĩ sẽ làm tất cả mọi thứ để em trở thành người hạnh phúc nhất. Anh cũng đã thay đổi chính mình rất nhiều khi yêu em. Những quan điểm sống những thứ mà anh từng tôn trọng như cái tôi cá nhân. Anh từng mơ đến những thứ tốt đẹp nhất, anh sẵn sàng vì em mà có thể làm tất cả mọi thứ ở bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì. Miễn là thấy em cười, hình ảnh em cười xuất hiện ngay cả khi anh đang gõ những dòng này. Anh cũng không hiểu nổi cảm giác lúc này, nước mắt anh cứ chảy ròng giữa quán cafe đông người. Anh đang cố phải quay vào 1 góc để mọi người không nhìn thấy, nhưng có một điều gì đó rất lạ khi anh nghĩ đến cảnh em cười. Sâu trong thẳm nỗi buồn của anh là một tia sáng khi nghĩ đến nụ cười em.

Cô gái mà anh không được ở bên, anh muốn nói ANH YÊU EM.

Trái Tim Anh Chỉ Có Một Ngăn – Đó Là Nơi Anh Giữ Hình Bóng Em

Em à!

Ngày rồi ngày lại trôi qua, những khoảng thời gian qua thực sự là quá khó khăn với anh. Anh sẽ không nói anh nhớ em thế nào và anh yêu em ra sao nữa. Vì những điều đó nó là hiển nhiên và nó là những thứ không thể thiếu trong anh, mặc dù anh không biết anh sẽ như vậy đến bao giờ. Anh ngặm nhấm từng ngày, những ngày không đuọc thấy em, không được nghe giọng em chỉ quanh quẩn nhìn tấm hình em anh luôn mang theo, dẫu biết có thể trong em hình bóng anh đã mờ nhạt.

Người ta thường nói trái tim mỗi người có 4 ngăn. Với người khác 4 ngăn đó có thể chứa nhiều hơn một tình yêu có thể là 4+ tình yêu với kẻ đa tình. Còn anh thì sao? Trái tim anh chỉ có “1 ngăn” đó là nơi chứa hình bóng của em, đó là nơi em luôn hiện hữu, đó là nơi anh vất lộn sống mỗi ngày. Thực sự anh đau lắm khi mãi giữ em trong đó. Anh không biết làm sao có thể như người bình thường hoặc chí ít cũng có thể trở về trước khi em đến. Bốn ngăn đó là gia đình, bản thân anh, các mối quan hệ khác, và một ngăn trống. Ngăn trống đó là anh để chờ em đến, nhưng khi em đến thực sự ngăn trống đó đã chiếm trọn trái tim anh.  Anh không biết bao giờ anh sẽ trở lại được về với một người bình thường với trái tim “bình thường”. Nhưng chắc lúc đó khoảng trống trong tim anh cũng thực sự rất lớn. Nó lớn giống như thể anh thấy cả thế giới của mình nhưng anh không giữ được.

Em! Anh nhớ em rất nhiều anh có cả tỷ thứ luôn muốn biết về em như em thế nào? Có ai bắt nạt em không? Nhưng anh chẳng còn cơ hội hỏi những điều đó nữa rồi….

Night Night <3 Yêu em. (Đây là tin nhắn mỗi tối trước khi đi ngủ anh nhắn cho em, nó có nghĩa là em ngủ ngon (Nice night) và anh yêu em. Nhưng nó cũng có nghĩa là Mãi Mãi (Night Night ~ Mãi Mãi) Yêu Em.

  P/s: Anh nhớ rằng khi mình còn nói chuyện mỗi khi kết thúc các tin nhắn anh đều ghi ký hiệu trái tim <3

Những Giấc Mơ Của Anh…

Nếu anh là con gái hoặc nếu anh là anh của những năm về trước thì suốt cả năm nay cho đến tận bây giờ và không biết đến bao giờ nữa. Anh đã và sẽ khóc mỗi khi đêm hoặc bất cứ lúc nào anh nghĩ đến em.

Em biết tại sao không? Vì anh nhớ em. Mỗi ngày trôi qua đi anh không biết anh nhớ em đến như nào. Anh khoá hết Facebook, Insta…Những thứ có thể thấy em được. Nhưng dường như tất cả điều đó không làm anh quên em được. Nó càng khiến anh nhớ em nhớ đến nỗi trong mỗi cơn mơ của anh đều có em.

Nhiều khoảnh khắc anh gặp em trong mỗi cơn mơ đó. Vui có, buồn có, em biết không? Có lần anh mơ thấy em hạnh phúc trong vòng tay người khác. Điều đó như xé vào trong lòng anh. Rồi anh nghĩ lại buồn thực sự nhưng anh biết phải làm sao bây giờ. Rồi mới đêm hôm trước thôi, cách đây 2 hay 3 hôm gì đó, anh “gặp” em. Thấy em đi làm về mệt, nằm thiếp đi trên Sofa. Anh về thấy vậy khẽ đắp chăn cho em, rồi ngồi ngắm em ngủ. Khoảnh khắc đó nó very fascinating với anh…Cứ như vậy anh ngồi ngắm em. Em đẹp lắm, đến nỗi anh hạnh phúc chỉ biết cười một mình vì nghĩ mình đã được bên em. Nhưng anh hận điều gì đó đã khiến anh tỉnh giấc. Khiến anh khóc không thành tiếng khi anh biết đó chỉ là cơn mơ.

Anh nhớ em, thực sự nhớ em. Yêu em nhiều cô gái của anh 🙁

Để mình kể bạn nghe cô gái mình yêu…

Mình mất rất nhiều thời gian để mình có thể bình thường trở lại được sau khi chia tay người yêu cũ. Rồi mình cảm giác hạnh phúc khi không yêu ai nhưng vẫn thấy không cô đơn. Cuộc sống của mình lúc đó phải nói rất tuyệt, vui vẻ hơn bao giờ hết. Bạn biết không khi mình vui vẻ là lúc mình “tỉnh táo” nhất. Đó cũng là lúc mà mình cảm thấy mình làm gì cũng hiệu quả, và thấy mình hài hước nhất. Bạn có tin vào một tình yêu bất chợt không? Thực sự thì mình không tin. Nhưng có người nói với mình, nếu cảm nắng 3 tháng thì sự cảm nắng đó là tình yêu thật sự. Và bạn biết không? Đã có một mặt trời đến với mình và mình đã bị say ánh nắng đó rất lâu, cho đến tận thời điểm mình đang viết những dòng này. Người ta nghĩ mưa mới buồn còn mình thì nắng mưa đều buồn vì “mặt trời” đó nào phải đến vì mình. Chỉ vì mình lỡ thấy vào không thể thiếu ánh nắng đó….

“Tại sao anh yêu em?”

Cô ấy không có tình cảm với mình và luôn nghi ngờ tình cảm của mình. Nhiều lần cô ấy hỏi, “tại sao anh yêu em?” Mình biết trả lời sao?. Nhưng nếu nhớ lại thì thứ đầu tiên mình có cảm tình với cô ấy là giọng nói. Một giọng nói ngọt thân thương, rồi từ cô ấy toát lên một điều gì đó, một điều gì đó mà rất khác những người con gái còn lại. Với mình lúc nào tim cũng đập loạn nhịp khi nghĩ về cô ấy, khi nghe cô ấy nói, hay khi thấy cô ấy.

Thực sự khi bắt đầu nói yêu cô ấy, mình không hiểu về cô ấy nhiều. Kể cả đến bây giờ cũng vậy, nhưng bạn biết không khi bạn chỉ nghĩ về một người bất kể thời gian nào trong ngày trong khoảng thời gian lâu thì thực sự bạn đã yêu người đó. Thậm chí mình nghĩ đến cô ấy nhiều đến nối còn mơ được gặp cô ấy hằng đêm.

Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy một người, ừ nếu yêu thì chỉ yêu thôi. Cho đến lúc mình gặp cô ấy thì mình thay đổi suy nghĩ. Có lần cô ấy hỏi “Tính em khó chiều, bạn em nhiều người nói vậy  anh  nhắm có chiều được không?” rồi có lần cô ấy suy nghĩ một vấn đề gì đó mình nói thôi khỏi đi làm để anh nuôi (Thực ra là một câu chuyện tương tự mà mình không thể nói ra được). Những lúc đó mình nghĩ mình có thể bỏ cả thế giới vì cô ấy chứ mấy việc đó có là đâu.

Những kỷ niệm của mình với cô ấy?

Mình có rất nhiều kỷ niệm với cô ấy ví dụ như tặng hoa cô ấy này. Có lần sinh nhật cô ấy mình đã tặng hoa nhưng bị lỡ vì không đúng ngày do cô ấy bận,  lúc đó mình nói sang năm anh sẽ cố tặng vào đúng sinh nhật em. Nhưng có lẽ mình sẽ không được làm việc đó nữa…Rồi có lần mình nhắn tin nói anh yêu em và anh nhớ em rồi cô ấy nhắn lại “Người ta trả lời sao ạ”. Hoá ra cô ấy nghĩ mình còn có tình cảm với những người khác. Sau khi nghe câu đó tim mình thắt lại, thắt đến tận bây giờ.

Mình từng nói với cô ấy là có mong ước nhỏ nhoi nếu được yêu cô ấy mình sẽ dành nhiều thời gian cho cô ấy nhất có thể như trong ảnh chẳng hạn

Bạn biết sao không? Đồng ý là cô ấy không yêu mình, nhưng sau bao nhiêu cố gắng để thể hiện tình cảm cô ấy vẫn nghi ngờ tình cảm của mình. Mình thực sự buồn… Lúc ý mình chỉ muốn ra đi luôn ko bao giờ gặp và nghe đến cô ấy nữa.

Mình bây giờ thế nào?

Thực sự thì mình đang cố để ra khỏi cô ấy. Thế giới có cả 7-8 tỷ người gặp được người mình yêu thực sự rất khó. Nhưng câu nói chắc nịch của cô ấy như ghim vào toàn thân mình rằng “Chúng ta không thể đi xa hơn tình bạn”. Mình có cả plan để kết thúc chuyện của mình và cô ấy một cách ngọt ngào nhất. Nhưng đến cả điều đó với mình cũng là dang dở…Để đến bây giờ ngày nào mình cũng nhớ cô ấy đến phát điên phát dại. Nhưng có những thứ chỉ cất được ở trong lòng…

Giống như thể mình muốn nói anh yêu em, anh nhớ em với cô ấy. Chỉ cần cô ấy nhắn tin một tin “Em nhớ anh” thì cho dù cô ấy có ở tận cùng trời cuối đất mình cũng sẽ đến bên cô ấy. Nhưng….

Tiêu đề mình kể cho bạn nghe cô gái mình yêu. Nhưng với mình từ ngữ không thể nào đủ để nói lên cố ấy tuyệt như thế nào trong lòng mình. Cũng như nó không thể diễn tả hết tình cảm mình dành cho cô ấy nhiều như thế nào.

Sài Gòn lúc nắng lúc mưa…Còn anh lúc nào cũng nhớ em.

Sau Cơn Mưa Đâu Phải Sẽ Luôn Là Cầu Vồng.

Người ta nói “Sau cơn mưa trời lại sáng”, người ta nói “Sau cơn mưa sẽ có cầu vồng”. Nhưng đâu phải cơn mưa nào cũng sẽ có cầu vồng xuất hiện và cũng đâu phải sau cơn mưa nào trời cũng sẽ sáng.

Cầu vồng hay trời sáng là điều ai cũng hi vọng, nhưng sự thật thì phũ phàng hơn nhiều. Cũng như chuyện mọi người nghĩ, khi một cánh cửa đóng lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra nhưng đâu phải như vậy. Em nói với anh là, Anh đã từng chia tay, anh đã từng tổn thương nên em sẽ yên tâm khi anh dừng yêu em. Nhưng em có nhớ có lần anh đã gửi cho em tin nhắn “I let you into my life and you become it”. Ngày anh ra đi, ngày mà cả 24h của anh không có em cũng là ngày mà bầu trời của anh ra đi nó giống như anh để “my life” của mình ra đi vậy. Anh không tìm thấy cánh của nào được mở ra, em biết tại sao không? Vì anh đóng tất cả các cánh cửa đó, chờ một ngày em sẽ về gõ cửa.

Cuộc sống của anh khi không có em là như nào? Là mỗi ngày đấu tranh tâm lý là giằng xé là nỗi nhớ là nỗi buồn. Điện thoại anh có hình em, thậm chí anh còn in hình ra để luôn mang theo. Rồi nhìn hình, rồi nhớ giọng nói, nhớ dáng người, nhớ khuôn mặt. Là những nối tiếc, anh luôn muốn mang đến cho em nhiều kỷ niệm đáng nhớ nhất có thể, nhưng nhận ra rằng cầu vồng cũng như duyên số, đâu phải cứ gặp được nhau là có duyên với nhau và đâu phải cứ mưa là có cầu vồng. Em biết anh chuẩn bị cho ngày đó như nào không? Dù là ngày quyết định chia xa nhưng anh cũng có rất nhiều thứ và ý định để làm như là sẽ nói gì với em? Tặng hoa em như nào? Khung cảnh ra sao? Anh đã nói yêu em một lần trên biển. Có lần anh từng nói, nếu được anh sẽ cầu hôn em cũng trên biển. Nhưng giờ mọi thứ đã xa rồi. 

Anh là người khi yêu sẽ chung thủy đến tận cùng? Nó giống như anh lỡ yêu 1 quán cafe khi vào Sài Gòn và rồi nó thành một chốn mà anh tới lui mỗi ngày. Em à? Sau cơn mưa người ta rất mong chờ cầu vồng, nhưng cầu vồng thì có nhiều chỗ để tới lui chứ đâu chỉ lúc nào cũng xuất hiện đúng không em. Anh biết cuộc sống của em không có anh thì em vẫn rất vui vẻ, nhưng em biết ko cuộc sống của anh khi không có em nó là u ám nó là sau cơn mưa trời lại tối. nó là anh nhớ tới Ngạn bỏ đi trong Mắt Biếc, nó làm anh nhớ tới anh mỗi ngày trong bóng đêm nằm nghe những bài nhạc buồn của Lê Cát Trọng Lý. Nếu cho anh được nói một câu bây giờ anh sẽ nói “Anh nhớ em, nhớ em rất nhiều”. Anh sẽ ko đi tìm cầu vồng khác vì em chính là cầu vồng của cuộc đời anh. Dù có thể anh sẽ không bao giờ gặp lại nữa.


Anh Chờ Em Ở Tương Lai…

Hôm nay anh lại nhớ em…Đã không ít lần anh nói rằng “Anh nhớ em” rằng “Anh yêu em”. Anh không chắc em hiểu được những câu nói đó bao nhiêu nhưng thực sự nó còn nhiều hơn cả những gì anh nói. Trước đây anh hay gửi những bài thơ, những dòng cảm xúc cho em. Bây giờ anh vẫn có những thứ đó nhưng tự làm tự gửi cho mình và với một niềm hoang hoải là biết đâu có ngày em sẽ đọc được. Như hôm nay chẳng hạn, anh nhớ em và anh nghĩ anh sẽ mãi đứng chờ em ở tương lai.

Tương lai là cái gì đó vô định, là cái gì đó không chắc chắn. Có lần em nói “Em không bao giờ làm những điều không có kết quả, tại sao anh phải làm vậy?”. Nhưng với anh dù kết quả thế nào anh vẫn dành trọn vẹn tình cảm đó cho em. Giữa bao bộn bề của bể người, tìm được người mình yêu đâu có dễ. Anh từng nghĩ những giây phút mình ở cùng nhau thật hạnh phúc biết bao. Anh sẽ đưa em đi đến bất cứ đâu em thích. Rồi hằng ngày mình có nhau, có lần anh bảo em “Nếu em muốn thì mình sống và làm việc bên nhau ở đâu cũng được…Hà Nội, Sài Gòn…” Em nói nếu không phải ở hai nơi đó thì sao? Anh đã không một chút đắn đo mà nói “anh hoàn toàn đồng ý”.


Anh sẽ vẫn tiến về tương lai phía trước cho dù bây giờ chỉ có mình anh. Nhưng anh sẽ luôn đưa mắt tìm mọi thứ với hi vọng có thể thấy được em trên con đường đó, với một niềm mong chờ lớn lao là anh sẽ gặp em ở nơi nào đó trong tương lai. Để mình có thể làm tất cả những điều trên cùng nhau. Anh không chắc anh sẽ có thể mang đến cuộc sống giàu sang cho em nhưng anh chắc rằng anh sẽ cố gắng mang thật nhiều hạnh phúc đến cho em. Anh chờ em…


Bao Giờ Sài Gòn Sẽ Mưa?

Sài gòn những ngày đầu tháng tư với cái nóng oi bức khó chịu. Tất nhiên với cái đứa mà trải qua những cái nắng như đổ lửa của những ngày hè Hà Nội như mình thì nó không đáng thấm vào đâu.
Nhưng chẳng hiểu sao mình rất cần một cơn mưa của Sài Gòn vào lúc này. Những ngày qua, mình thu mình lại với xã hội. Tránh tất cả những thứ, trốn tất cả các mối quan hệ…Mình nhớ rằng mình đã đẩy được mình từ đứa hướng nội sâu sắc sang hướng ngoại mãnh liệt trong những năm vừa qua. Không hiểu sao bây giờ mình lại như vậy, cả vài tháng không dùng các social networks. Rồi từ một biến cố trong đời mà cũng deactivate FB không hẹn ngày mở lại (trong khi Facebook tưởng chừng như không thể thiếu đối với mình không chỉ đơn giản là giữ liên lạc với mọi người mà nó còn ảnh hưởng sâu sắc đến công việc) nhưng có sao đâu. Ngay bây giờ, ngay trong khoảng thời gian này mình sợ phải mở FB lên, sợ phải nhìn vào mesenger cũng như sợ phải thấy ánh mắt đó…Đi xa quá rồi, vậy chuyện trên thì có liên quan gì đến Sài Gòn không mưa?
Thực ra việc mình thu mình một cách cực đoan nó khiến mình nhiều lúc thấy chật chội nóng bức khó chịu. Mặc dù cái thu mình đó mình vẫn nghĩ nó không thực sự là quá đáng. Như việc Sài Gòn nắng đâu có gắt mà con người ta vẫn thấy một cái oi đến nghẹt thở.
Vậy nên mình nghĩ liều thuốc tốt nhất với Sài Gòn bây giờ là một cơn mưa nào đó. Cũng giống như mình, không cần một cơn bão lòng để cuốn trôi mọi thứ nhưng cần một “cơn mưa trong lòng” để gột rửa những ưu phiền hiện tại.
—Sài Gòn ngày 12/04/2019–

Liệu sẽ ra sao…khi chúng ta gặp nhau …trên một chuyến xe khác…

Người ta đi với nhau có thể là một quãng đường rất dài nhưng nhiều khi đến đích lại không phải là người đã cùng mình đồng hành với những kỷ niệm đáng nhớ. Chuyến xe cuộc đời cũng không khác gì chuyến xe đời thường.
Trên quãng đường để bạn đi được đến điểm mình cần đến, bạn gặp rất nhiều người. Thậm chí có những người đã cùng bạn trải qua bao gập ghềnh khó khăn bao cảm xúc vui buồn của mỗi chặng đường lại lại bất chợt dừng ở một điểm nào đó…Hay chính bản thân bạn cũng phải dừng chân để xuống điểm bạn phải đến khi người ta vẫn còn phải tiếp tục.
Có nhiều người vì hoang hoải nối tiếc mà luôn giữ khư khư cái ghế trống bên cạnh khi bạn đồng hành đã xuống bến để bắt đầu hành trình khác từ rất lâu. Cái ghế trống đó nó luôn theo sát, luôn khiến bạn phải ngắm nhìn và trân trọng như những kỷ niệm mà nó vốn có. Bạn luôn ích kỷ khi có ai đó có ý định muốn ngồi vào đó. Vì với bạn nó không chỉ là một chiếc ghế mà nó còn là cả một hình bóng, với bao cảm xúc vui buồn. Nhiều khi nhìn về chiếc ghế bạn nhớ đến những làn môi nống ấm của người bạn đồng hành trong những đêm đông lạnh giá. Hay những cái ôm thật chặt của những ngày nắng mà 2 người cùng nhau rong ruổi nhìn qua khe cửa của hành trình.
Cũng vì thế mà bạn luôn không tìm được cho mình một người bạn đồng hành mới, bạn luôn sống với chiếc ghế. Với quá khứ chứ không phải là hiện tại hay tương lai. Đúng, quá khứ là thứ đáng trân trọng nhưng tương lai mới là thứ bạn cần hướng tới. Chiếc ghế đó nếu không có ai ngồi thì làm sao nó làm tròn nghĩa vụ của chiếc ghế. Chiếc ghế đó còn trống thì làm sao bạn có thể tìm kiếm được niềm vui của những hành trình phía trước. Nếu đến điểm bạn cần xuống mà có người xuống cùng thì đó thực sự là một điều có ý nghĩa….Vì vậy hãy để chiếc ghế cất những kỷ niệm của nó ra sau. Để chiếc ghế đó đón chủ nhân mới của nó.
Vậy đó, nếu gặp người lạ đã quen trên một chuyến xe nào đó. Xin hãy trao cho nhau một nụ cười và vui vẻ kể về người bạn đã thay người đó ngồi vào chiếc ghế cạnh bạn để rong ruổi trên những hành trình đã qua.
— TP Hồ Chí Minh – ngày 27-07-2018 —-

Monkey… Chặng đường sẽ không bao giờ quên…

Rất ít khi viết về công việc mình đang làm trên Facebook (bài này mình viết trên FB trước rồi share lại về blog) , chỉ viết khi bắt đầu hoặc kết thúc một cái gì đó. Và lần này là việc mình dừng chân tại Monkey để lên 1 chuyến xe khác.
Nhớ lại hơn 1 năm về trước, ngày mình quyết định rời Topica xa trường đời đầu tiên của mình với rất nhiều thứ để lại trong. Ngay cả thời điểm này những mỗi quan hệ hay những thứ tạo nên giá trị của mình phần nhiều cũng từ Topica. Ngày mình rời Topica những đứa em nheo nhóc chúng nó vui mừng khôn xiết đến nỗi tổ chức ăn chơi trong suốt cả năm qua.
Và rồi sau bao biến cố với những offers khác nhau mình lại chọn Monkey. Cảm nhận đầu tiên là gì nhỉ? Hồi làm Topica hay follow cái TFI thấy các ông ấy hay chụp ảnh có 1 ông có quả chán rất ấn tượng không ngờ sau này anh em lại có cơ hội làm việc với nhau. Ấy là cũng cái nhân duyên, hồi đó đã chốt ở 1 cty khác rồi nghe vision anh CEO đó vẽ ra mình thực sự bị ấn tượng với nhiệm vụ lead 1 đội đánh sản phẩm global. Đã định là nghỉ thời gian rồi vào cty đó, nhưng nghe Sophia Nguyen giới thiệu về Anh Đào Xuân Hoàng và Team Monkey mình cũng có ấn tượng lắm, cũng từ chối bảo là thôi tớ làm bên kia rồi nhưng Tình bảo thế nói chuyện anh em network cũng được.
Và rồi mấy hôm sau nhận được điện thoại của anh Hoàng, mình quay lại tìm hiểu thông tin về Monkey. Cảm nhận là Woa sản phẩm cũng ko có gì ấn tượng 1 cái app cho hội trẻ em. Nhưng nhận được điện thoại của anh mình vẫn qua nói chuyện có gì thì tìm hiểu thêm. Thấy anh là người đang rất khao khát tìm người, ở anh mình thấy sự chân thành và mong muốn anh em có thể chiến đấu cùng nhau. Càng nói chuyện với anh mình càng thấy cty thật kỳ lạ (lạ như nào đọc tiếp các phần dưới – còn đoạn này chỉ nói về marketing). Một cty không có đội mkt inhouse nào mà vẫn có đội Telesale cũng không phải nhỏ, một công ty không có đội marketing nhưng vẫn có doanh thu và chi phí marketing rất thấp, 1 công ty đang phát triển chủ yếu vào hệ thống đối tác và affiliate (Năm 2017 mình có kế hoạch nghiên cứu phần này trong marketing). Rồi mình bị cuốn hút vào các câu chuyện của anh Hoàng với những câu hỏi và thắc mắc trên. Nhưng rồi cũng phải đến 3 lần nói chuyện hai anh em mới hiểu nhau hơn và mình quyết định sang Monkey và từ chối bên kia (Mình cực kỳ ngại với anh CEO mà đã nhận bên kia, vì cty kia cũng là 1 cty lớn, anh CEO cũng nhiệt tình – Đến nỗi sau đó anh còn hỏi mình rất kỹ nguyên nhân mình từ chối. Và đến giờ anh em vẫn còn giữ liên lạc, có mầy lần mình còn dẫn cả team qua học hỏi và trao đổi với đội bên đó) và hành trình của mình với Monkey bắt đầu…

Thời gian đầu đi làm – Shock văn hoá – quyết định nghỉ việc sau 2 ngày đi làm

Sau bao nhiêu lần nói chuyện online, offline các kiểu các thứ thì mình cũng về Monkey để khám phá những câu hỏi trên và để mang võ công mình học được ở Topica đi thực hành xem thế nào. Sau 2 ngày đi làm, đến ngày thứ 3 mình đã nghỉ ở nhà để trả lời câu hỏi có nên nghỉ việc không?
Tại sao ư? Vì nó khác với định hướng của mình ngay từ thời điểm đầu là không làm startup nữa? Vì công ty còn quá đơn giản? Vì con người ở đây cũng khác quá? Mình có nói chuyện với các anh hội X và các em hội Sói. Nhưng thứ đọng lại trong đầu của mình thì chỉ có câu nói của ông Nguyen Khac Viet mà diễn nôm ra là “mầy nghỉ là hèn”, của thằng Míc (Anh Minh) là anh thấy những cái đó không phù hợp thì anh thay đổi mình để phù hợp hoặc anh thay đổi nó để phù hợp với mình (Câu này cũng diễn nôm). Rồi mình quyết định quay lại công ty đi làm, vì thực sự anh Hoàng cũng đã tạo điều kiện rất nhiều cho mình, tin tưởng mình tuyệt đối bỏ qua hết những cái câu hỏi kia chỉ tập trung vào công việc.
Quãng thời gian nghiên cứu cách đánh và build đội
Đây là giai đoạn khó khăn nhất với mình, đội marketing coi như là zero luôn. ình có tiếp nhận 1 bạn content mà thẳng thắn thì bạn ấy quá yếu. Đã cho bạn ấy nhiều cơ hội nhưng thực sự bạn ấy không phù hợp với marketing ở thời điểm này (Không phù hợp ở thời điểm này nha – vì biết đâu về sau bạn ấy thành cây đa cây đề gì đó trong ngành). Để rồi phải cho bạn ấy nghỉ sau đó hơn 2 tháng.
Giai đoạn này mình tập chung 2 cái:
Nghiên cứu cách đánh và xây dựng hệ thống quy trình cho đội inhouse:
Thực sự với 1 đứa mà người yêu còn chưa có như mình chứ nói gì đến có con thì đây là cả một vấn đề khi bán sản phẩm thuộc lĩnh vực mẹ và bé, không hiểu sản phẩm, không hiểu đổi tượng. Chưa kể mình còn phải đánh nhau với nguồn thu lớn nhất của công ty là hệ thống Affiliate, hễ mình triển khai các kênh Affiliate là kiểu nào các affiliator cũng nhảy vào, chưa kể việc chính sách của công ty lúc đó là ưu tiên Affiliate bán. Chật vật 2 tháng cùng với việc bàn bạc với anh Hoàng vào trao đổi với các anh chị nội dung, hỏi han các bố mẹ rồi dành thời gian tìm hiểu lĩnh vực giáo dục sớm thì mình cũng đã tìm được hướng đánh cho Monkey
Xây dựng bộ máy nhân sự
Mình là một người rất khó tính trong việc tuyển dụng nhân sự, hồi ở Topica mình còn lọc hơn 70 CV chất lượng để phỏng vấn và nhận được 2 thanh niên óc chó là Phượng BíchHoangtrung Lee. Bên này sau 2 tháng lọc rất nhiều CV và PV rất nhiều mình cũng chọn được nhân sự đầu tiên – Hoàng Mai(Bạn này mình đánh giá là người giỏi nhất trong tất cả những đứa đệ của mình tính đến thời điểm hiện tại). Rồi tuyển tiếp nhưng thực sự cũng mất rất nhiều thời gian vì 4 tháng sau đó team vẫn chỉ khoảng 3-4 người làm việc chính thức trong đó có Nguyễn Tiến Dũng, Nguyễn Quang Trung, Cao Phương Nga(1 trong 2 đứa mình coi là đệ ruột và dạy từ khi chưa biết gì?). Có nhiều đứa em nó cũng hỏi bảo sang làm cùng nhưng quan điểm của mình rõ ràng luôn là vào Monkey sẽ ko làm việc với người cũ.

Chơi mà như đang làm việc ấy
Nhưng đến thời điểm này thì team cũng có bộ khung, mình cũng ý thức dần trong việc đào tạo các thủ lĩnh để chuẩn bị cho những sự thay đổi đột phá phía trước. Thực sự mà đánh giá thì team này marketing này là một trong những team marketing mạnh, các bạn đều tư duy tốt và có những bạn đã có nền tảng nhất định rồi. Mọi người đúng theo tiêu chí “work hard play crazy” chơi điên cuồng còn làm việc thì cực kỳ nghiêm túc, ngay cả việc tập chung cho sự kiện Year End Parter cũng thấy được sự nghiêm túc trong team. Hơn nữa mình xây team này tập chung vào mấy triết lý được cô đọng lại ở mấy từ:
  1. Sáng tạo – Kỷ luật
  2. Kế hoạch – Data driven.
  3. Thẳng thắn – Tình cảm
Ngoài việc xây bộ máy và văn hoá thì mình cũng truyền lửa cái máu ăn chơi vào trong chúng nó với các trò teamwork như ma sói, đọc sách và bàn về sách (cái này là trong team có mấy bạn cực kỳ hay đọc nên cũng ảnh hưởng lại mình), du hý mỗi tháng, đi nhậu mỗi tuần.

Chuyến đi bão bùng của anh em

Tăng trưởng tối đa và xây dựng cấu trúc

Khi có bộ khung chắc, đường tương đối rõ là lúc team bắt đầu đẩy mạnh việc tăng trưởng. Mình nhớ lại hồi tháng 7/2017 có gửi anh Hoàng bản kế hoạch mà team MKT phải đạt được vào tháng 12/2017 anh Hoàng còn không tin là mình và team có thể đạt được con số đó. Nhưng rồi đúng ngày đó, không chỉ con số trong kế hoạch mà nó còn vượt qua cả những con số đó.
Chỉ 1 điều mà khiến điều đó có thể đạt được thôi đấy là mọi người trong team đã nỗ lực hết sức. Mình nghe mấy đứa kể lại chúng nó còn bị stress đến nỗi về không ăn không ngủ được (đến nỗi mình còn khuyên chúng nó nên uống rượu hoặc làm chai bia thì dễ ngủ hơn). Thực sự giai đoạn này rất cảm ơn mọi người Mai Hoàng đã bao nhiêu lần phải overnight để làm việc với đội kỹ thuật, Tiến Dũng, Cao Phương Nga đã đầu tư nhiều công vào các campaign KOLs, Trung Nguyễn như là lá chắn cuối cùng của cả team trong việc giữ vững KPIs…Anh còn nhớ là ngay sau khi sản phẩm ra mắt, hôm đó Mai đã thức trắng để kịp deadline. Không còn chút sức lực nào vẫn ở lại để chạy event cùng mọi người 🙁.
Rồi vì những con người, những kiến thức, những hệ thống và sự tin tưởng của sếp Hoàng. Kết quả là các tháng tiếp theo hầu như tháng nào kế hoạch cũng tăng trưởng chóng mặt. Đến nỗi mà anh Hoàng đã ngó lơ phòng marketing là 1 lãnh địa riêng, anh không phải mất nhiều thời gian vào việc theo dõi và đôn đốc.

Về sản phẩm của Monkey

Thực sự thì Monkey là start mà mình cũng học được rất nhiều điều. Từ kiến thức ngành như việc nuôi con không chỉ là kinh nghiệm mà là một ngành khoa học. Hai là mình thấy được cái tâm của những người làm sản phẩm, thà trễ kế hoạch thà chậm doanh thu…Chỉ cần sản phẩm chưa đạt chất lượng từ cái nhỏ nhất là cái ảnh cho đến câu chữ cũng được cả đội ngũ làm lại.

Thực sự mình được trải nghiệm và nhận được feedback của các bố mẹ rất hài lòng khi cho con học với Monkey
Có người nói với mình khi mới bắt đầu ở Monkey đó là “Anh tưởng mầy làm ở đâu, mầy lại bỏ 1 cái startup để làm cho 1 cái startup nhỏ hơn”. Lúc đó mình cũng có đôi chút chạnh lòng nhưng đến bây giờ với những gì mà Monkey và mọi người ở đây mang lại cho mình thời gian qua thì thực sự mình thấy mình cũng “lớn lên” nhiều.

Câu chuyện chia tay…

Và rồi chuyến xe nào cũng đến bến, khi đã đạt được 1 số kết quả nhất định mình ra đi tìm các thử thách mới. Lời nói chia tay luôn là lời cực kỳ khó nói, cũng may mình đã chia sẻ chuyện này với anh Hoàng từ trước và 2 anh em có kế hoạch khá kỹ càng. Nhưng rồi..
Hôm đầu tiên mình nói mình sẽ nghỉ, Mai đã choáng đến mức bật khóc và ko ngồi nghe nói chuyện tiếng được mà phải đi ra ngoài một lúc lâu rồi mới vào để nghe tiếp được….Rồi hôm nói với cả team mấy đứa đã khóc nức nở (Anh nhớ nhất con bé đanh đá Nguyễn Dáng, rồi nước mắt của thằng Nguyễn Trung….)Thực sự thấy mấy đứa khóc nhưng anh rất vui. Vì trên tất cả những cái anh đạt được ở Monkey chính là những giọt nước mắt đó của bọn em…

Toàn Zai Xinh Gái Đẹp
Dài quá rồi, mỏi tay quá nhưng lời nói cuối cùng thực sự cảm ơn anh Hoàng, cảm ơn team Marketing Monkey và cảm ơn tất cả mọi người bên Monkey. Hi vọng mọi người vẫn nồng nhiệt đón em về công ty như 1 thành viên trong gia đình như những lần vừa rồi em qua công ty. Hoàng Huy Toàn Nguyễn Hoàng Việt Vũ Thị Duyên Nguyễn Hoàng Việt Vũ Ngọc Sơn Chiị Phuong Dung Nguyen, chị @Hồng Nhung
Cảm ơn mọi người

Tuổi Trẻ Này Đáng Giá Bao Nhiêu?

Hôm nay của bạn ra sao?

Lại một ngày trôi qua, khi mà cảm xúc không tốt thì tôi thường nằm ngủ một giấc thật dài và quên đi những muộn phiền lo âu nhưng mà khi thức dậy thì những cái đó vẫn vẫn y nguyên như trước lúc tôi ngủ. Vậy tại sao ta có thể thoát ra khỏi trạng thái đó? Đã bao lần tôi đặt câu hỏi đó nhưng vẫn chưa tự mình trả lời được và hôm nay chính tôi lại tự hỏi câu hỏi mà mình đã thắc mắc bao lâu.

Hôm nay, một ngày mà trời mùa đông chuyển lạnh khiến tâm trạng con người ta cũng biến chuyển. Và với tôi là nó chuyển từ khí thế và động lực ngút trời sang sự buồn chán tột đỉnh, từ động lực rực lửa sang ánh sáng le lói và có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Cái khó nhất của con người đó chính là điều khiển cảm xúc của mình. Bao nhiêu năm, bao nhiêu lâu rồi tôi vẫn là đứa mà bị cảm xúc chi phối. Ngày hôm nay điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là “tuổi trẻ của mình”.

Nhưng thôi tôi sẽ tự tạo động lực cho bản thân mình bằng cách bình tĩnh lại và viết một cái gì đó vì khi ngồi viết tôi thấy mình chậm lại và dùng chính cái cảm xúc mình đang có để có thể ghi ra được cái gì đó có “cảm xúc” thực sự, và cái tôi muốn viết hôm nay là về tuổi trẻ của chính mình

Tuổi Trẻ Của Tôi Là Gì?

Nếu ai hỏi tôi “Tuổi trẻ này đáng giá bao nhiêu?”

Thì câu trả lời của tôi là “Vô giá” với 2 trải nghiệm tình yêu và công việc trong cả thanh xuân trai trẻ.

Với tôi tuổi trẻ là tình yêu điên dại!

26 tuổi không còn quá trẻ và đã trải qua nhiều mối tình, tôi thấy rằng tình yêu là một trong những thứ tuyệt vời nhất của tuổi trẻ. Tôi đã yêu như chưa bao giờ được yêu.

Hôm nay trời lạnh, khiến tôi nhớ đến vị ngọt đôi môi của người mình yêu với những cái ôm nồng thắm của tuổi trẻ. Tôi nhớ rằng tôi đã từng rất lãng mạn trong tình yêu với những ngày tháng nắng cháy của mùa hè cùng người mình yêu rong ruổi khắp các vùng đất mới, hay những bông hoa ngát hương của mùa thu mà bất chấp mưa gió mang tặng cho người mình yêu khiến cô ấy lặng đi vì xúc động….

Nhưng tình yêu không chỉ màu hồng nó không chỉ có vị ngọt mà còn có vị đắng, vị đắng của những nỗi nhớ da diết, vị đắng của sự cô đơn vị đắng của sự chia ly của đường ai nấy đi.

Nhưng dù có ra sao, dù có thế nào tôi vẫn sẽ là một người yêu “điên dại”. Người ta nói rằng ai yêu càng nhiều càng đau khổ. Nhưng với tôi khi đã yêu thì sẽ yêu như chưa bao giờ được yêu, không hời hợt không phẳng lặng.

Với tôi tuổi trẻ là làm việc và học tập một cách cuồng nhiệt

Điều khiến tôi có động lực lớn nhất bây giờ là mong muốn hoàn thiện và phát triển bản thân. Tôi chỉ mong mỗi ngày trôi qua là một ngày hoàn toàn mới đối với mình, không nhàm chán, không tẻ nhạt mà thay vào đó là những kiến thức mới lạ những “khoảng trời” mà tôi chưa bao giờ biết đến.

Với tôi làm việc là một trong những niềm vui lớn nhất trong cuộc sống. Rất may là tôi đã tìm được công việc mà vừa là điểm mạnh vừa là sự yêu thích của mình. Cứ như vậy tôi hoàn thiện nó mỗi ngày dù đau khổ dù có vất vả và khó khăn đến đâu.

Thôi tự nhủ rằng, mình phải cố gắng vậy

Tạ Đình Minh

—-Một ngày dài, một ngày buồn Hà Nội 20/11/2017—-



Mối quan hệ, thứ làm nên mọi cảm xúc trong cuộc sống của bạn.

Mối quan hệ, thứ làm nên mọi cảm xúc trong cuộc sống của bạn.

Mấy hôm trước tôi có đọc một bài viết được giật tit là nghiên cứu dài nhất của đại học Harvard. Nội dung bài viết nói về bí mật của sự hạnh phúc và để tìm được bí mật đó thì công trình nghiên cứu đã phải kéo dài lên đến 75 năm.

Cảm xúc

Vậy bí mật đó là gì? Thực ra đó là điều diễn ra hằng ngày có thể bạn cũng đã biết về nó đó chính là các mối quan hệ tốt đẹp – thứ làm nên hạnh phúc. Hôm nay tôi không muốn bàn sâu về chủ đề hạnh phúc hay không hạnh phúc vì theo tôi thì hanh phúc nó chỉ là một phần của cảm xúc trong con người bạn.

Bạn vui hay buồn, bạn hạnh phúc hay không đều do cảm xúc của bạn chi phối và cội nguồn của những cảm xúc đó là các mối quan hệ. Các mối quan hệ tốt giúp bạn luôn vui vẻ, luôn lạc quan và có niềm tin vào cuộc sống. Các mối quan hệ không tốt làm cảm xúc của bạn đi xuống và kéo theo những vẫn đề khác trong cuộc sống của bạn cũng không khé lên được. Không phải lúc nào tất cả các mối quan hệ của bạn đều tốt nhưng bất cứ lúc nào tất cả các mối quan hệ của bạn có thể cùng rủ nhau đi vào ngõ cụt. Không phải lúc nào bạn cũng có thể cân bằng được tất cả các mối quan hệ dù bạn có là một người hướng ngoại nổi trội thì cũng vậy thôi.

Vậy thì làm sao để chúng ta kiếm soát cảm xúc tốt nhất? tôi luôn tự hỏi câu hỏi này, thậm chí có lần tôi đã viết một bài về yếu tố lý trí và cảm xúc vì tôi nghĩ rằng lý trí là thứ có thể kiếm soát cảm xúc tốt nhất, và lý trí là người bạn đồng hành hằng ngày cùng cảm xúc. Tuy nhiên lâu dần tôi nhận ra rằng, ngoài sống một cách có lý trí thì có một phương pháp nữa giúp bạn kiểm soát được cảm xúc đó là nuôi dưỡng cảm xúc hằng ngày bằng cách cho cảm xúc đó tiếp cận với những mối quan hệ tốt và luôn vui vẻ với những mối quan hệ hiện tại để có niềm tin và các mối quan hệ trong tương lai

Vậy đấy cội nguồn của cảm xúc là các mối quan hệ và cách đơn giản để giữ cảm xúc thôi đó là hãy nghĩ rằng bạn có mối quan hệ nào dù tốt hay không tốt thì đó cũng là mối quan hệ bạn nên có.

Tạ Đình Minh, 20 tháng 6 năm 2017