Anh Chờ Em Ở Tương Lai…

Hôm nay anh lại nhớ em…Đã không ít lần anh nói rằng “Anh nhớ em” rằng “Anh yêu em”. Anh không chắc em hiểu được những câu nói đó bao nhiêu nhưng thực sự nó còn nhiều hơn cả những gì anh nói. Trước đây anh hay gửi những bài thơ, những dòng cảm xúc cho em. Bây giờ anh vẫn có những thứ đó nhưng tự làm tự gửi cho mình và với một niềm hoang hoải là biết đâu có ngày em sẽ đọc được. Như hôm nay chẳng hạn, anh nhớ em và anh nghĩ anh sẽ mãi đứng chờ em ở tương lai.

Tương lai là cái gì đó vô định, là cái gì đó không chắc chắn. Có lần em nói “Em không bao giờ làm những điều không có kết quả, tại sao anh phải làm vậy?”. Nhưng với anh dù kết quả thế nào anh vẫn dành trọn vẹn tình cảm đó cho em. Giữa bao bộn bề của bể người, tìm được người mình yêu đâu có dễ. Anh từng nghĩ những giây phút mình ở cùng nhau thật hạnh phúc biết bao. Anh sẽ đưa em đi đến bất cứ đâu em thích. Rồi hằng ngày mình có nhau, có lần anh bảo em “Nếu em muốn thì mình sống và làm việc bên nhau ở đâu cũng được…Hà Nội, Sài Gòn…” Em nói nếu không phải ở hai nơi đó thì sao? Anh đã không một chút đắn đo mà nói “anh hoàn toàn đồng ý”.

 

Anh sẽ vẫn tiến về tương lai phía trước cho dù bây giờ chỉ có mình anh. Nhưng anh sẽ luôn đưa mắt tìm mọi thứ với hi vọng có thể thấy được em trên con đường đó, với một niềm mong chờ lớn lao là anh sẽ gặp em ở nơi nào đó trong tương lai. Để mình có thể làm tất cả những điều trên cùng nhau. Anh không chắc anh sẽ có thể mang đến cuộc sống giàu sang cho em nhưng anh chắc rằng anh sẽ cố gắng mang thật nhiều hạnh phúc đến cho em. Anh chờ em…

 

Bao Giờ Sài Gòn Sẽ Mưa?

Sài gòn những ngày đầu tháng tư với cái nóng oi bức khó chịu. Tất nhiên với cái đứa mà trải qua những cái nắng như đổ lửa của những ngày hè Hà Nội như mình thì nó không đáng thấm vào đâu.
Nhưng chẳng hiểu sao mình rất cần một cơn mưa của Sài Gòn vào lúc này. Những ngày qua, mình thu mình lại với xã hội. Tránh tất cả những thứ, trốn tất cả các mối quan hệ…Mình nhớ rằng mình đã đẩy được mình từ đứa hướng nội sâu sắc sang hướng ngoại mãnh liệt trong những năm vừa qua. Không hiểu sao bây giờ mình lại như vậy, cả vài tháng không dùng các social networks. Rồi từ một biến cố trong đời mà cũng deactivate FB không hẹn ngày mở lại (trong khi Facebook tưởng chừng như không thể thiếu đối với mình không chỉ đơn giản là giữ liên lạc với mọi người mà nó còn ảnh hưởng sâu sắc đến công việc) nhưng có sao đâu. Ngay bây giờ, ngay trong khoảng thời gian này mình sợ phải mở FB lên, sợ phải nhìn vào mesenger cũng như sợ phải thấy ánh mắt đó…Đi xa quá rồi, vậy chuyện trên thì có liên quan gì đến Sài Gòn không mưa?
Thực ra việc mình thu mình một cách cực đoan nó khiến mình nhiều lúc thấy chật chội nóng bức khó chịu. Mặc dù cái thu mình đó mình vẫn nghĩ nó không thực sự là quá đáng. Như việc Sài Gòn nắng đâu có gắt mà con người ta vẫn thấy một cái oi đến nghẹt thở.
Vậy nên mình nghĩ liều thuốc tốt nhất với Sài Gòn bây giờ là một cơn mưa nào đó. Cũng giống như mình, không cần một cơn bão lòng để cuốn trôi mọi thứ nhưng cần một “cơn mưa trong lòng” để gột rửa những ưu phiền hiện tại.
—Sài Gòn ngày 12/04/2019–