Để mình kể bạn nghe cô gái mình yêu…

Mình mất rất nhiều thời gian để mình có thể bình thường trở lại được sau khi chia tay người yêu cũ. Rồi mình cảm giác hạnh phúc khi không yêu ai nhưng vẫn thấy không cô đơn. Cuộc sống của mình lúc đó phải nói rất tuyệt, vui vẻ hơn bao giờ hết. Bạn biết không khi mình vui vẻ là lúc mình “tỉnh táo” nhất. Đó cũng là lúc mà mình cảm thấy mình làm gì cũng hiệu quả, và thấy mình hài hước nhất. Bạn có tin vào một tình yêu bất chợt không? Thực sự thì mình không tin. Nhưng có người nói với mình, nếu cảm nắng 3 tháng thì sự cảm nắng đó là tình yêu thật sự. Và bạn biết không? Đã có một mặt trời đến với mình và mình đã bị say ánh nắng đó rất lâu, cho đến tận thời điểm mình đang viết những dòng này. Người ta nghĩ mưa mới buồn còn mình thì nắng mưa đều buồn vì “mặt trời” đó nào phải đến vì mình. Chỉ vì mình lỡ thấy vào không thể thiếu ánh nắng đó….

“Tại sao anh yêu em?”

Cô ấy không có tình cảm với mình và luôn nghi ngờ tình cảm của mình. Nhiều lần cô ấy hỏi, “tại sao anh yêu em?” Mình biết trả lời sao?. Nhưng nếu nhớ lại thì thứ đầu tiên mình có cảm tình với cô ấy là giọng nói. Một giọng nói ngọt thân thương, rồi từ cô ấy toát lên một điều gì đó, một điều gì đó mà rất khác những người con gái còn lại. Với mình lúc nào tim cũng đập loạn nhịp khi nghĩ về cô ấy, khi nghe cô ấy nói, hay khi thấy cô ấy.

Thực sự khi bắt đầu nói yêu cô ấy, mình không hiểu về cô ấy nhiều. Kể cả đến bây giờ cũng vậy, nhưng bạn biết không khi bạn chỉ nghĩ về một người bất kể thời gian nào trong ngày trong khoảng thời gian lâu thì thực sự bạn đã yêu người đó. Thậm chí mình nghĩ đến cô ấy nhiều đến nối còn mơ được gặp cô ấy hằng đêm.

Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy một người, ừ nếu yêu thì chỉ yêu thôi. Cho đến lúc mình gặp cô ấy thì mình thay đổi suy nghĩ. Có lần cô ấy hỏi “Tính em khó chiều, bạn em nhiều người nói vậy  anh  nhắm có chiều được không?” rồi có lần cô ấy suy nghĩ một vấn đề gì đó mình nói thôi khỏi đi làm để anh nuôi (Thực ra là một câu chuyện tương tự mà mình không thể nói ra được). Những lúc đó mình nghĩ mình có thể bỏ cả thế giới vì cô ấy chứ mấy việc đó có là đâu.

Những kỷ niệm của mình với cô ấy?

Mình có rất nhiều kỷ niệm với cô ấy ví dụ như tặng hoa cô ấy này. Có lần sinh nhật cô ấy mình đã tặng hoa nhưng bị lỡ vì không đúng ngày do cô ấy bận,  lúc đó mình nói sang năm anh sẽ cố tặng vào đúng sinh nhật em. Nhưng có lẽ mình sẽ không được làm việc đó nữa…Rồi có lần mình nhắn tin nói anh yêu em và anh nhớ em rồi cô ấy nhắn lại “Người ta trả lời sao ạ”. Hoá ra cô ấy nghĩ mình còn có tình cảm với những người khác. Sau khi nghe câu đó tim mình thắt lại, thắt đến tận bây giờ.

Mình từng nói với cô ấy là có mong ước nhỏ nhoi nếu được yêu cô ấy mình sẽ dành nhiều thời gian cho cô ấy nhất có thể như trong ảnh chẳng hạn

Bạn biết sao không? Đồng ý là cô ấy không yêu mình, nhưng sau bao nhiêu cố gắng để thể hiện tình cảm cô ấy vẫn nghi ngờ tình cảm của mình. Mình thực sự buồn… Lúc ý mình chỉ muốn ra đi luôn ko bao giờ gặp và nghe đến cô ấy nữa.

Mình bây giờ thế nào?

Thực sự thì mình đang cố để ra khỏi cô ấy. Thế giới có cả 7-8 tỷ người gặp được người mình yêu thực sự rất khó. Nhưng câu nói chắc nịch của cô ấy như ghim vào toàn thân mình rằng “Chúng ta không thể đi xa hơn tình bạn”. Mình có cả plan để kết thúc chuyện của mình và cô ấy một cách ngọt ngào nhất. Nhưng đến cả điều đó với mình cũng là dang dở…Để đến bây giờ ngày nào mình cũng nhớ cô ấy đến phát điên phát dại. Nhưng có những thứ chỉ cất được ở trong lòng…

Giống như thể mình muốn nói anh yêu em, anh nhớ em với cô ấy. Chỉ cần cô ấy nhắn tin một tin “Em nhớ anh” thì cho dù cô ấy có ở tận cùng trời cuối đất mình cũng sẽ đến bên cô ấy. Nhưng….

Tiêu đề mình kể cho bạn nghe cô gái mình yêu. Nhưng với mình từ ngữ không thể nào đủ để nói lên cố ấy tuyệt như thế nào trong lòng mình. Cũng như nó không thể diễn tả hết tình cảm mình dành cho cô ấy nhiều như thế nào.

Sài Gòn lúc nắng lúc mưa…Còn anh lúc nào cũng nhớ em.

Sau Cơn Mưa Đâu Phải Sẽ Luôn Là Cầu Vồng.

Người ta nói “Sau cơn mưa trời lại sáng”, người ta nói “Sau cơn mưa sẽ có cầu vồng”. Nhưng đâu phải cơn mưa nào cũng sẽ có cầu vồng xuất hiện và cũng đâu phải sau cơn mưa nào trời cũng sẽ sáng.

Cầu vồng hay trời sáng là điều ai cũng hi vọng, nhưng sự thật thì phũ phàng hơn nhiều. Cũng như chuyện mọi người nghĩ, khi một cánh cửa đóng lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra nhưng đâu phải như vậy. Em nói với anh là, Anh đã từng chia tay, anh đã từng tổn thương nên em sẽ yên tâm khi anh dừng yêu em. Nhưng em có nhớ có lần anh đã gửi cho em tin nhắn “I let you into my life and you become it”. Ngày anh ra đi, ngày mà cả 24h của anh không có em cũng là ngày mà bầu trời của anh ra đi nó giống như anh để “my life” của mình ra đi vậy. Anh không tìm thấy cánh của nào được mở ra, em biết tại sao không? Vì anh đóng tất cả các cánh cửa đó, chờ một ngày em sẽ về gõ cửa.

Cuộc sống của anh khi không có em là như nào? Là mỗi ngày đấu tranh tâm lý là giằng xé là nỗi nhớ là nỗi buồn. Điện thoại anh có hình em, thậm chí anh còn in hình ra để luôn mang theo. Rồi nhìn hình, rồi nhớ giọng nói, nhớ dáng người, nhớ khuôn mặt. Là những nối tiếc, anh luôn muốn mang đến cho em nhiều kỷ niệm đáng nhớ nhất có thể, nhưng nhận ra rằng cầu vồng cũng như duyên số, đâu phải cứ gặp được nhau là có duyên với nhau và đâu phải cứ mưa là có cầu vồng. Em biết anh chuẩn bị cho ngày đó như nào không? Dù là ngày quyết định chia xa nhưng anh cũng có rất nhiều thứ và ý định để làm như là sẽ nói gì với em? Tặng hoa em như nào? Khung cảnh ra sao? Anh đã nói yêu em một lần trên biển. Có lần anh từng nói, nếu được anh sẽ cầu hôn em cũng trên biển. Nhưng giờ mọi thứ đã xa rồi. 

Anh là người khi yêu sẽ chung thủy đến tận cùng? Nó giống như anh lỡ yêu 1 quán cafe khi vào Sài Gòn và rồi nó thành một chốn mà anh tới lui mỗi ngày. Em à? Sau cơn mưa người ta rất mong chờ cầu vồng, nhưng cầu vồng thì có nhiều chỗ để tới lui chứ đâu chỉ lúc nào cũng xuất hiện đúng không em. Anh biết cuộc sống của em không có anh thì em vẫn rất vui vẻ, nhưng em biết ko cuộc sống của anh khi không có em nó là u ám nó là sau cơn mưa trời lại tối. nó là anh nhớ tới Ngạn bỏ đi trong Mắt Biếc, nó làm anh nhớ tới anh mỗi ngày trong bóng đêm nằm nghe những bài nhạc buồn của Lê Cát Trọng Lý. Nếu cho anh được nói một câu bây giờ anh sẽ nói “Anh nhớ em, nhớ em rất nhiều”. Anh sẽ ko đi tìm cầu vồng khác vì em chính là cầu vồng của cuộc đời anh. Dù có thể anh sẽ không bao giờ gặp lại nữa.