……

Đang viết những dòng này, là lúc mà mắt tôi cũng đã thâm quầng và sưng húp, cũng là lúc mà tôi chỉ biết nấc không thành tiếng. Những dòng này tôi viết vào lúc 23h49. Hình như là đã gần 2 ngày tôi không ngủ và 24h quằn quại, tôi cũng không biết tôi phải làm sao cho đến sáng hôm sau.

Tôi nói với em là, ngày anh đi cũng là ngày cuối anh sẽ nói yêu em. Ngày cuối anh có thể làm tất cả những gì anh làm để em hiểu tình cảm của anh. Nhưng…Lại nhưng và lại buồn.

Em! Em biết không? Em nói anh dễ yêu vì anh nói lời yêu em quá nhanh. Nhưng em có biết là trước đó hình bóng em trong anh sâu đậm như nào không? Anh mệt mỏi quá! Anh không biết anh dễ yêu như nào? Nhưng anh biết là thực sự khi anh đã yêu thì anh sẽ khó quên ra sao. Tim anh đau quá? Anh muốn biết em thực sự đang như thế nào? Vui buồn ra sao? Anh muốn được tặng hoa cho em? Em thì thích hoa hồng còn anh thì yêu em.

Anh nhớ em!

Cuộc Trò Truyện Giữa Lý Trí và Tình Cảm

Lý Trí: Minh tại sao mầy cứ buồn cứ khóc hoài vậy?

Tình Cảm: Vì tao nhớ cô ấy vì tao yêu cô ấy và vì tao lúc nào cũng nhớ đến cô ấy. Mầy lúc nào cũng biết tao mà, tao đã cố để không buồn tao đã cố để không khóc nhưng tao không làm được.

Lý Trí: Mầy luôn hỏi người khác những cái mầy làm hay người ta làm có đáng không? Vậy như mầy bây giờ có đáng ko?

Tình Cảm: Đáng cái gì? Với tao cô ấy là vô giá, tình cảm của tao với cô ấy không phải là thứ để đong đếm.

Lý Trí: Mầy sẽ như này đến bao giờ nữa Minh, mầy có biết nhiều lúc nhìn mầy tao thấy tội lắm không? Lầm lũi, nhiều khi đi dưới trời mưa tao cũng ko biết đâu là nước mưa hay nước mắt mầy nữa.

Tình Cảm: Tao không biết tao sẽ như này đến bao giờ nữa có thể 1 năm có thể 2 năm có thể sẽ mãi mãi. Có những vết thương sẽ khỏi theo thời gian nhưng cũng có vết thương sẽ không bao giờ lành.

Lý Trí: Mầy biết hậu quả của những vết thương lâu lành hay ko bao giờ khỏi là gì chứ? Mầy có thể hứa với tao một câu được không? Nếu sau này vết thương trong lòng mầy có lành một chút đừng nghĩ đến người ta nữa. Và tốt nhất mầy đừng yêu ai nữa được không?

Tình Cảm: Ừa tao sẽ không yêu ai nữa kể cả có lành hay không… À ta vẫn chỉ yêu mình cô ấy.

Lý Trí: ?????

Đừng Vì Cô Đơn Mà Yêu Sai Người – Cũng Đừng Vì Yêu Sai Người Mà Phải Cô Đơn!

Em à!

Hôm nay anh đọc được câu nói như trên title kia.

Anh làm được vế đầu của câu nói trên rồi, đã từ rất lâu rồi anh không trao tình yêu của anh cho ai, anh không sợ cô đơn anh chỉ sợ khômg tìm được người khiến mình có tình cảm. Anh đã từ chối…Từ chối rất nhiều người. Thậm chí có một bạn là “bạn chung” của anh và em. Bạn ấy nghĩ là anh có tình cảm với bạn ấy. Thơ anh viết về em public trên story của anh mà bạn nghĩ là anh viết cho bạn ấy để rồi gửi cho em, khiến em chỉ biết cười mà không biết nói gì. Nhưng em ạ, bạn ấy hay ai nữa cũng không thể có vị trí quan trọng bằng em trong lòng anh được. Nếu ai nghe chuyện tình cảm của anh dành cho em thì sẽ nghĩ anh yêu sai người, nhưng em ơi! Anh nghe con Tim anh nói. Em chính là người anh đợi mong là người thực sự anh muốn được ở bên cho đến khi đi đến cuối bất cứ con đường nào.

Nhưng anh không làm được vế 2. Anh có thể không yêu sai người, dù nhiều lần em nói anh không nên yêu em. Anh nên lý trí. Anh không hề hối tiếc vì tình yêu của mình dành cho em. Anh chỉ không biết làm sao để có thể thoát khỏi cảm giác cô đơn này. “Đừng vì yêu sai người mà cô đơn”, nếu anh yêu đúng người mà anh chờ mong nhưng vẫn cô đơn thì sao em?

Chỉ Vậy Thôi!

Đã n lần dặn lòng rằng, nếu có buồn cũng không được viết gì nữa. Nhưng trong lòng người ta nếu cứ hoang hoải một cái gì đó thì đó luôn là cảm giác khó chịu nhất.

Tôi đã tự trách mình rất nhiều lần, vì để gặp được người mình yêu nhưng không biết làm sao có thể chạm đến trái tim cô ấy. Để rồi mỗi ngày thấy mình như một kẻ yếu đuối nằm ôm nỗi buồn nỗi sầu muội. Tôi cảm giác rằng tất cả những gì tôi đã cố gắng đều là sai. Nhưng tôi vẫn tin tình yêu của tôi không sai. Luôn trong suy nghĩ tôi là một cái gì đó rất đặc biệt từ cô ấy. Nó không chỉ còn là hình ảnh, là cảm xúc. Nó là cội nguồn cuộc suống của tôi.

Chắc cả đời này, đây sẽ là một trong những thứ khiến tôi dằn vặt và tiếc nuối nhất. Như cái tiếc nuối mà tôi vẫn hằng ngày phải trải qua, nhiều khi đơn giản nghĩ rằng được ngồi ngắm cô ấy, được cầm tay cô ấy, được hôn lên chán cô ấy. Hay đơn giản được ôm cô ấy và nói rằng “Anh yêu em”. Bình tĩnh nào Minh! tỉnh đi nào Minh!…

Tôi đã không thể chịu được nỗi nhớ và nhắn tin cho cô ấy trong vô vọng. Nếu bây giờ cho tôi một điều ước. Chắc tôi chỉ ước được gặp cô ấy, dù chỉ 1 giây và được nhìn thấy cô ấy cười. Chỉ vậy thôi!

Những Đêm Trắng.

Blog này như một cuốn truyện buồn của mình trong cuộc sống hay cụ thể hơn là trong tình yêu. Quãng thời gian này là một trong những quãng thời gian khó khăn nhất của mình, đóng cửa bản thân và gặm nhấm nỗi nhớ nỗi buồn. Chưa bao giờ mình publish nhiều bài trên blog như bây giờ. Đây như mảnh đất riêng mình tâm sự với lòng mình, nói chuyện với người mình yêu vì mình không còn cơ hội nói với cô ấy.

Với mọi người yêu là gì? Với một người như mình thực sự đến bây giờ yêu là cuồng nhiệt và là đau khổ. Tình yêu của mình từ trước đến nay nỗi buồn nhiều hơn niềm vui rất nhiều. Thực ra mình cũng chỉ có một mong ước nhỏ nhoi, gặp người mình yêu và người đó cũng yêu mình. Mình sẽ yêu thương chăm sóc và mang hạnh phúc đến cho cô ấy. Nhưng có lẽ ông trời đã không cho mình được làm điều đó. Luôn bắt mình phải cô đơn, bắt mình phải đau khổ, phải ôm nỗi nhớ và tình yêu qua ngày rồi lại tháng.

Đã rất nhiều đêm rồi với mình là những đêm trắng. Nước mắt mình đã cạn, nỗi buồn mình không biết cao đến thế nào. Ngoài những đêm trắng còn là những đêm mà mình chỉ ngủ được một chút rồi chợt tỉnh giấc đến ba bốn lần. Lần nào cũng đầm đìa cảm xúc và nước mắt. Nước mắt vì nhớ, nước mắt vì sự bất lực. Giá như mình biết mình phải làm gì? Giá như mình có thể lý trí hơn một chút. Giá như mình không phải là người yêu bằng trái tim. Giá như mình không biết yêu.

Giá như…

Mình sẽ phải trải qua bao nhiêu “đêm trắng” nữa? Mình mệt, thực sự mình rất mệt.

Anh Lại Sai Rồi…

Anh lại vừa lỡ nhắn tin đến em “Anh nhớ em :(” … Anh sai rồi. Chỉ là anh không thể kìm chế được mình nữa. Vì anh quá nhớ, anh sẽ lại tự dằn vặt mình vì lỡ nhắn tin. Em biết tại sao anh lại phải làm thế không? Vì anh sợ, những nỗi sợ vô hình nó ép anh đến nghẹt thở. Nhưng rồi anh sẽ lại chờ tin nhắn đến phát điên mất, lần cuối cùng anh nhắn tin đến em trên Skype là “nếu được thì tối về cho anh gọi điện nghe giọng em một chút”. Hôm đó anh đã chờ em trả lời, chờ đến tận sáng hôm sau… Rồi anh ôm tuyệt vọng và nước mắt thiếp đi lúc nào không biết.

Nhưng anh luôn muốn được nói chuyện với em, được biết em đang buồn vui thế nào. Anh cũng không biết may hay không may khi không ai biết chuyện anh yêu em vì như vậy sẽ không ai hỏi han gì về em với anh. Bây giờ chắc chỉ cần ai đó nhắc đến tên em, mọi thứ trong anh sẽ có thể tuôn trào một cách không thể kiểm soát. Anh sợ tiếp xúc mọi người, anh sợ nói chuyện với mọi người vì khi ai đó hỏi đến chuyện tình cảm, chỉ cần như vậy thôi anh sẽ lại nhớ em và nghĩ về em đến có thể không kiểm soát được cảm xúc.

Em, anh muốn nói cả n lần là anh yêu em. Anh nhớ em, rất muốn được gặp em thấy em cười và nghe em nói. Chỉ cần như vậy thôi nó cũng khiến anh hạnh phúc rồi. Anh chỉ biết trách mình không đủ tốt để có thể khiến em có tình cảm :(.

Anh xin lỗi!!

Người Phụ Nữ Hạnh Phúc Nhất!

Em, hôm nay thực sự là một ngày kinh khủng đối với anh. Chưa bao giờ anh viết 2 bài trên blog trong một ngày như hôm nay.

Sáng dậy vì nhớ em đến phát dại mà anh ngồi viết, ngồi tự tâm sự với bản thân về nỗi nhớ nỗi cô đơn. Thời điểm này, lúc anh đang viết những dòng này là sau khi anh đã không tự làm chủ được mình mà vào Skype và Facebook (bằng một nick ảo) để được ngắm em. Nếu không phải đang ngồi ở quán cafe thì anh đã hét lên là anh nhớ em và khóc thật to. Anh không thể chịu được nữa? Anh sẽ lại nhắn tin cho em mất….Anh thực sự không muốn vậy anh sợ cảm giác khi mà em sẽ nói “Anh đừng như vậy nữa” “Anh yếu đuối” “Anh làm phiền em”….

Khi gặp em anh đã từng nghĩ sẽ làm tất cả mọi thứ để em trở thành người hạnh phúc nhất. Anh cũng đã thay đổi chính mình rất nhiều khi yêu em. Những quan điểm sống những thứ mà anh từng tôn trọng như cái tôi cá nhân. Anh từng mơ đến những thứ tốt đẹp nhất, anh sẵn sàng vì em mà có thể làm tất cả mọi thứ ở bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì. Miễn là thấy em cười, hình ảnh em cười xuất hiện ngay cả khi anh đang gõ những dòng này. Anh cũng không hiểu nổi cảm giác lúc này, nước mắt anh cứ chảy ròng giữa quán cafe đông người. Anh đang cố phải quay vào 1 góc để mọi người không nhìn thấy, nhưng có một điều gì đó rất lạ khi anh nghĩ đến cảnh em cười. Sâu trong thẳm nỗi buồn của anh là một tia sáng khi nghĩ đến nụ cười em.

Cô gái mà anh không được ở bên, anh muốn nói ANH YÊU EM.

Trái Tim Anh Chỉ Có Một Ngăn – Đó Là Nơi Anh Giữ Hình Bóng Em

Em à!

Ngày rồi ngày lại trôi qua, những khoảng thời gian qua thực sự là quá khó khăn với anh. Anh sẽ không nói anh nhớ em thế nào và anh yêu em ra sao nữa. Vì những điều đó nó là hiển nhiên và nó là những thứ không thể thiếu trong anh, mặc dù anh không biết anh sẽ như vậy đến bao giờ. Anh ngặm nhấm từng ngày, những ngày không đuọc thấy em, không được nghe giọng em chỉ quanh quẩn nhìn tấm hình em anh luôn mang theo, dẫu biết có thể trong em hình bóng anh đã mờ nhạt.

Người ta thường nói trái tim mỗi người có 4 ngăn. Với người khác 4 ngăn đó có thể chứa nhiều hơn một tình yêu có thể là 4+ tình yêu với kẻ đa tình. Còn anh thì sao? Trái tim anh chỉ có “1 ngăn” đó là nơi chứa hình bóng của em, đó là nơi em luôn hiện hữu, đó là nơi anh vất lộn sống mỗi ngày. Thực sự anh đau lắm khi mãi giữ em trong đó. Anh không biết làm sao có thể như người bình thường hoặc chí ít cũng có thể trở về trước khi em đến. Bốn ngăn đó là gia đình, bản thân anh, các mối quan hệ khác, và một ngăn trống. Ngăn trống đó là anh để chờ em đến, nhưng khi em đến thực sự ngăn trống đó đã chiếm trọn trái tim anh.  Anh không biết bao giờ anh sẽ trở lại được về với một người bình thường với trái tim “bình thường”. Nhưng chắc lúc đó khoảng trống trong tim anh cũng thực sự rất lớn. Nó lớn giống như thể anh thấy cả thế giới của mình nhưng anh không giữ được.

Em! Anh nhớ em rất nhiều anh có cả tỷ thứ luôn muốn biết về em như em thế nào? Có ai bắt nạt em không? Nhưng anh chẳng còn cơ hội hỏi những điều đó nữa rồi….

Night Night <3 Yêu em. (Đây là tin nhắn mỗi tối trước khi đi ngủ anh nhắn cho em, nó có nghĩa là em ngủ ngon (Nice night) và anh yêu em. Nhưng nó cũng có nghĩa là Mãi Mãi (Night Night ~ Mãi Mãi) Yêu Em.

  P/s: Anh nhớ rằng khi mình còn nói chuyện mỗi khi kết thúc các tin nhắn anh đều ghi ký hiệu trái tim <3

Những Giấc Mơ Của Anh…

Nếu anh là con gái hoặc nếu anh là anh của những năm về trước thì suốt cả năm nay cho đến tận bây giờ và không biết đến bao giờ nữa. Anh đã và sẽ khóc mỗi khi đêm hoặc bất cứ lúc nào anh nghĩ đến em.

Em biết tại sao không? Vì anh nhớ em. Mỗi ngày trôi qua đi anh không biết anh nhớ em đến như nào. Anh khoá hết Facebook, Insta…Những thứ có thể thấy em được. Nhưng dường như tất cả điều đó không làm anh quên em được. Nó càng khiến anh nhớ em nhớ đến nỗi trong mỗi cơn mơ của anh đều có em.

Nhiều khoảnh khắc anh gặp em trong mỗi cơn mơ đó. Vui có, buồn có, em biết không? Có lần anh mơ thấy em hạnh phúc trong vòng tay người khác. Điều đó như xé vào trong lòng anh. Rồi anh nghĩ lại buồn thực sự nhưng anh biết phải làm sao bây giờ. Rồi mới đêm hôm trước thôi, cách đây 2 hay 3 hôm gì đó, anh “gặp” em. Thấy em đi làm về mệt, nằm thiếp đi trên Sofa. Anh về thấy vậy khẽ đắp chăn cho em, rồi ngồi ngắm em ngủ. Khoảnh khắc đó nó very fascinating với anh…Cứ như vậy anh ngồi ngắm em. Em đẹp lắm, đến nỗi anh hạnh phúc chỉ biết cười một mình vì nghĩ mình đã được bên em. Nhưng anh hận điều gì đó đã khiến anh tỉnh giấc. Khiến anh khóc không thành tiếng khi anh biết đó chỉ là cơn mơ.

Anh nhớ em, thực sự nhớ em. Yêu em nhiều cô gái của anh 🙁