Site Loader

Anh lại vừa lỡ nhắn tin đến em “Anh nhớ em :(” … Anh sai rồi. Chỉ là anh không thể kìm chế được mình nữa. Vì anh quá nhớ, anh sẽ lại tự dằn vặt mình vì lỡ nhắn tin. Em biết tại sao anh lại phải làm thế không? Vì anh sợ, những nỗi sợ vô hình nó ép anh đến nghẹt thở. Nhưng rồi anh sẽ lại chờ tin nhắn đến phát điên mất, lần cuối cùng anh nhắn tin đến em trên Skype là “nếu được thì tối về cho anh gọi điện nghe giọng em một chút”. Hôm đó anh đã chờ em trả lời, chờ đến tận sáng hôm sau… Rồi anh ôm tuyệt vọng và nước mắt thiếp đi lúc nào không biết.

Nhưng anh luôn muốn được nói chuyện với em, được biết em đang buồn vui thế nào. Anh cũng không biết may hay không may khi không ai biết chuyện anh yêu em vì như vậy sẽ không ai hỏi han gì về em với anh. Bây giờ chắc chỉ cần ai đó nhắc đến tên em, mọi thứ trong anh sẽ có thể tuôn trào một cách không thể kiểm soát. Anh sợ tiếp xúc mọi người, anh sợ nói chuyện với mọi người vì khi ai đó hỏi đến chuyện tình cảm, chỉ cần như vậy thôi anh sẽ lại nhớ em và nghĩ về em đến có thể không kiểm soát được cảm xúc.

Em, anh muốn nói cả n lần là anh yêu em. Anh nhớ em, rất muốn được gặp em thấy em cười và nghe em nói. Chỉ cần như vậy thôi nó cũng khiến anh hạnh phúc rồi. Anh chỉ biết trách mình không đủ tốt để có thể khiến em có tình cảm :(.

Anh xin lỗi!!

Tạ Đình Minh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *