Site Loader

Blog này như một cuốn truyện buồn của mình trong cuộc sống hay cụ thể hơn là trong tình yêu. Quãng thời gian này là một trong những quãng thời gian khó khăn nhất của mình, đóng cửa bản thân và gặm nhấm nỗi nhớ nỗi buồn. Chưa bao giờ mình publish nhiều bài trên blog như bây giờ. Đây như mảnh đất riêng mình tâm sự với lòng mình, nói chuyện với người mình yêu vì mình không còn cơ hội nói với cô ấy.

Với mọi người yêu là gì? Với một người như mình thực sự đến bây giờ yêu là cuồng nhiệt và là đau khổ. Tình yêu của mình từ trước đến nay nỗi buồn nhiều hơn niềm vui rất nhiều. Thực ra mình cũng chỉ có một mong ước nhỏ nhoi, gặp người mình yêu và người đó cũng yêu mình. Mình sẽ yêu thương chăm sóc và mang hạnh phúc đến cho cô ấy. Nhưng có lẽ ông trời đã không cho mình được làm điều đó. Luôn bắt mình phải cô đơn, bắt mình phải đau khổ, phải ôm nỗi nhớ và tình yêu qua ngày rồi lại tháng.

Đã rất nhiều đêm rồi với mình là những đêm trắng. Nước mắt mình đã cạn, nỗi buồn mình không biết cao đến thế nào. Ngoài những đêm trắng còn là những đêm mà mình chỉ ngủ được một chút rồi chợt tỉnh giấc đến ba bốn lần. Lần nào cũng đầm đìa cảm xúc và nước mắt. Nước mắt vì nhớ, nước mắt vì sự bất lực. Giá như mình biết mình phải làm gì? Giá như mình có thể lý trí hơn một chút. Giá như mình không phải là người yêu bằng trái tim. Giá như mình không biết yêu.

Giá như…

Mình sẽ phải trải qua bao nhiêu “đêm trắng” nữa? Mình mệt, thực sự mình rất mệt.

Tạ Đình Minh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *