Site Loader

Đang viết những dòng này, là lúc mà mắt tôi cũng đã thâm quầng và sưng húp, cũng là lúc mà tôi chỉ biết nấc không thành tiếng. Những dòng này tôi viết vào lúc 23h49. Hình như là đã gần 2 ngày tôi không ngủ và 24h quằn quại, tôi cũng không biết tôi phải làm sao cho đến sáng hôm sau.

Tôi nói với em là, ngày anh đi cũng là ngày cuối anh sẽ nói yêu em. Ngày cuối anh có thể làm tất cả những gì anh làm để em hiểu tình cảm của anh. Nhưng…Lại nhưng và lại buồn.

Em! Em biết không? Em nói anh dễ yêu vì anh nói lời yêu em quá nhanh. Nhưng em có biết là trước đó hình bóng em trong anh sâu đậm như nào không? Anh mệt mỏi quá! Anh không biết anh dễ yêu như nào? Nhưng anh biết là thực sự khi anh đã yêu thì anh sẽ khó quên ra sao. Tim anh đau quá? Anh muốn biết em thực sự đang như thế nào? Vui buồn ra sao? Anh muốn được tặng hoa cho em? Em thì thích hoa hồng còn anh thì yêu em.

Anh nhớ em!

Tạ Đình Minh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *